(Part 2)
Dịch Giả: Tunglanh123
Suy nghĩ trong chốc lát, Quản Thanh Hàn ôn nhu an ủi:
- Nhân sinh cả đời, rốt cuộc là vì cái gì, kỳ thật rất khó nói, đối với nữ nhân chúng ta mà nói. Bất quá chính là giúp chồng dạy con, ngày qua ngày mà thôi. Mỗi tháng mỗi năm mặc thời gian trôi mà gì đi, thực sự không có cảm giác được mất, ta tin như thế. Trên thế giới này, tuyệt đại đa số nữ nhân đều như thế cả. Hơn nữa, cuộc sống cố định lại bình thản này, có vô số nữ nhân cảm thấy khoái hoạt, cảm thấy thỏa mãn. Về phần đàn ông các ngươi, nhất là những kẻ có thế lực, có thực lực, nam nhân có năng lực, đều vì công danh sự nghiệp, hùng bá một phương mà cố gắng, liên tục đấu tranh một cách tàn nhẫn ( quá đúng!). Ngay cả một người dân đen bình thường, cũng vì cái ăn cái mặc, mà cố gắng vươn lên thành cái mà họ gọi là "kẻ bề trên".
Trong lúc nàng nói, chẳng biết từ lúc nào, Quân Mạc Tà đã xoay người lại, con mắt sáng lóng lánh chăm chú nhìn nàng, trong mắt không có l* m*ng như trước đây, thậm chí không có một điểm sợ hãi. Chỉ rất bình tĩnh, rất thâm thúy, mang theo vài phần suy nghĩ.
Từ khi tiếp cận xã hội phong kiến, có thể thấy nữ nhân hiểu biết như Quản Thanh Hàn, không có bao nhiêu. Điều này làm cho Quân Mạc Tà có cảm giác hơi kinh ngạc.
- Kỳ thật trên đời này, tuyệt đại đa số nam nhân, đều sống quá mệt mỏi. Hơn nữa, cũng chưa chắc có giá trị gì.
Trong mắt Quản Thanh Hàn hoang mang, lại có cảm giác kiên định, thậm chí có một chút bất cần, dường như, trên đời này cái gọi là truy cầu của nam nhân, trong mắt của nàng, còn chưa đáng nhắc tới.
- Như vậy, tỷ cho rằng, trên đời này. Tất cả là vì cái gì? Hay có thể nói, cần phải là cái gì?
Quân Mạc Tà suy nghĩ sâu xa nói.
- Ta cũng không biết người khác vì cái gì, cũng không có tư cách đại biểu cho họ, nhưng ta biết bản thân mình.
Quản Thanh Hàn chậm rãi nói, trong mắt ngời sáng:
- Ta Quản Thanh Hàn chỉ là một nữ tử yếu đuối, hơn nữa, thế sự trêu người, chỉ sợ cả đời này ta cũng không có tư cách giúp chồng dạy con. Bây giờ mong muốn duy nhất của ta, chính là an ổn một chỗ, thì kiếp này cũng đủ rồi.
Đúng vậy, Quản Thanh Hàn ta chỉ cầu yên ổn một chỗ mà thôi.
Năm đó, vì gia tộc mà đính hôn với Quân Mạc Ưu; tuy chưa từng gặp mặt, nhưng vì gia tộc, vì cha mẹ, ta không thể lựa chọn.
Bởi vì, khi đó ta nguyện ý vì cha mẹ mà hy sinh.
Cho nên, trong lòng ta hết sức bình thản.
Từ đầu đến cuối, cũng chỉ gặp Quân Mạc Ưu hai lần mà thôi, tuy nhiên chưa nói tới tình cảm gì cả. Nhưng lúc đó ta cũng đã biết rõ, Quân Mạc Ưu, thật sự là một vị nam nhi tốt, so với những vị trượng phu khác! Vả lại, đã định thân (đính hôn), tự nhiên phải tiếp nhận vận mệnh.
Về sau khi Mạc Ưu chết trận, khi đó ta chỉ cảm thấy, như thế mới là một nam nhi hảo hán, đáng giá cho ta giao phó.