Dịch Giả: Tunglanh123
Công phu diễn trò của nha đầu kia quả là không tệ nhưng chưa đủ qua mặt Quân Mạc Tà. Đừng tưởng lúc này vẻ mặt điềm đạm đáng yêu là thực, nháy mắt sau đó liền hóa thành ngang ngược.
Gặp quỷ còn không sợ tối sao? Quân Mạc Tà đã lĩnh giáo qua, nếu còn nghe theo, đúng là không còn thiên lý nữa.
- Nói như vậy, ngươi quyết định đưa chúng ta trở về?
Độc Cô Tiểu Nghệ lập tức trợn tròn tròng mắt, tuy con mắt xinh đẹp trợn tròn lên càng động lòng người, nhưng đã bắt đầu chuyển sang uy h**p, tốc độ biến sắc mặt rõ ràng lại được đề cao.
- Hai vị tỷ tỷ, các ngươi ở đây làm gì cũng chỉ thêm phiền toái, hai người xứng được đi theo sao? Có gì tài giỏi không? Cho ngươi giết người, ngươi dám sao?
Quân Mạc Tà khinh thường xuy một tiếng, nói:
- Ngoan ngoãn trở về đi, ta coi như chưa có chuyện gì, bằng không, đừng trách ca ca ta đem các ngươi trói thành bánh chưng đưa về! Đừng tưởng rằng ca ca này không làm được! Đến lúc đó các ngươi sẽ xấu mặt đó!
- Ngươi dám!
Tiểu nha đầu nhe răng gầm gừ, bộc lộ bộ mặt hung ác, cuối cùng cũng lộ nguyên hình.
- Quên đi Tiểu Nghệ, đừng cầu xin hắn.
Tên này không có nửa điểm đồng tình, Quản Thanh Hàn mặt không chút thay đổi nhìn Quân Mạc Tà, lại hướng Độc Cô Tiểu Nghệ nói:
- Tự chúng ta đi thôi, không cần đi theo hắn. Không có hắn, tự chúng ta không thể đi hơn một ngàn bốn trăm dặm sao, chẳng lẽ dưới hông chúng ta không có hai cái chân sao? Bằng hai người chúng ta còn không đi tới Thiên Nam được sao?
- Hừ, ngươi ra vẻ cái gì? Tự chúng ta đi!
Độc Cô Tiểu Nghệ hướng cái cằm nhỏ lên:
- Không phải chỉ là một thiên tướng thôi sao? Lại là nhánh quân phụ! Hừ, ta thấy so với Đại tướng quân, ngươi cũng chả là cái đinh gì!
Mắt thấy hai nàng châm chọc vài câu xong xoay người muốn đi, Quân Mạc Tà cũng đã hơi tức giận, nếu để cho hai người này cứ như vậy mà đi Thiên Nam, cho dù cuối cùng có thể tới nơi an toàn, mình trở về khẳng định thế nào cũng bị chửi một trận. Quân lão gia tử, Tam thúc, Độc Cô lão gia tử, Độc Cô Vô Địch xem ra đều không bỏ qua cho mình, thậm chí Quân Mạc Tà cũng có thể đoán được: "Ngươi đã làm cho hai người con gai yếu ớt đi Thiên Nam xa xôi ngàn dặm? Ngươi có thể yên tâm sao?Nếu xảy ra chuyện thì biết làm thế nào? Cho dù không có chuyện gì xảy ra cũng không thể làm như vậy được!
- Ngăn lại! Bắt cả hai lại cho ta!
Quân Mạc Tà cắn chặt răng thét lên ra lệnh. Bảy tám đội viên Phệ Hồn động tác nhanh chóng, như lang như hổ tiến lên. Thiết Tháp đứng ngăn cản hai nàng bỏ chạy, Quân Mạc Tà:
- Hai người các ngươi tốt nhất hãy ngoan ngoãn cho ta, chỉ cần thuận theo ta, tất có chỗ tốt, nếu không thì...
Nói tới đây, Quân đại thiếu đột nhiên ngậm chặt miệng. Cơn tức này, sao lại giống như ác bá ức h**p dân nữ thế nhỉ?