- Haizz, ai nói ba năm làm tri phủ, bạc mười vạn rơi như tuyết, ngươi đã làm huyện lệnh năm năm rồi mới kiếm được năm vạn... Thật là một kẻ bất lực a!
Quân Mạc Tà tiếp tục than thở.
"Chính ngài cũng nói là làm tri phủ, nhưng lão tử chỉ là một huyện lệnh, còn là huyện lệnh của một khu trong mấy vạn khu trực thuộc.... Với tri phủ.... đâu phải chỉ kém vài cấp đâu". Phì Trư Tràng tiếp tục nói thầm, nhưng trên mặt vẫn lễ độ cung kính hết sức, lắng nghe Quân đại tiên phong chém gió.
- Bất quá ngươi cũng đừng lo, ngã một lần khôn hơn một chút. Lần này thiếu gia đến đây, sẽ chỉ cho ngươi làm như thế nào ; hừm, còn hai tháng nữa thiếu gia có thể từ phía nam quay về, đến lúc đó chỉ sợ chiếc xe ngựa này cũng không ngồi được nữa. Ngươi trong hai tháng này cố gắng sưu cao thế nặng, tranh thủ thời gian tham ô nhận hối lộ nhiều vào, đến lúc thiếu gia trở về, còn phải làm một cỗ xe ngựa tốt một chút. Ngươi sớm chuẩn bị đi! Đừng như lần này vội vội vàng vàng, cơ hội này chỉ để cho mình ngươi thôi đấy!
Quân đại thiếu gia thản nhiên nói.
Phì Trư Tràng té nhào xuống đất, dập đầu như băm tỏi, nước mắt ào ào chảy xuống:
- Thiếu tướng quân, hạ quan không dám nữa, hạ quan nhất định ra sức, thay đổi triệt để, quay đầu làm lại, lãng tử hồi đầu, hối lỗi sửa sai, làm người một lần nữa! Bỏ mình vì phúc lợi của dân chúng, dốc hết tâm huyết, cúc cung tận tụy, lo lắng hết lòng...
- Ngươi thực sự có văn hóa nha! Không ngờ có thể nói nhiều thành ngữ như thế. Nói thêm vài câu nữa đi, ngươi nếu nói thêm vài câu nữa, biết đâu ta lại mềm lòng, phát cái gì từ bi đó!
Quân Mạc Tà cười mỉm nhìn hắn, khích lệ nói.
Phì Trư Tràng dập đầu bôm bốp, đầu rạp xuống đất, trong lòng của hắn có một quyết định đến chết cũng không buông bỏ, làm quan, phải làm quan thanh liêm mới tốt. Tham quan… Không thể làm được đâu các huynh đệ ơi, gặp phải vị thiếu tướng quân này, sẽ biết làm tham quan khổ sở đến mức nào...
Biết vậy chẳng làm oa hu hu... Hai tháng sau còn phải làm lại một chiếc xe ngựa nữa chứ?
Ta khóc, lệ rơi tung tóe trong lòng!
Nếu khóc ra mặt, có khi trực tiếp mất mạng...
Ta nhất định phải hiệu triệu bọn tham quan khắp thiên hạ, nhất định phải làm thanh quan,, nhất định phải vì nhân dân phục vụ, Quân đại thiếu bên này vơ vét một trận kinh hoàng, Phệ Hồn bộ đội bên ngoài hủy diệt cũng đã trở lại, mang theo đầu người tí tách máu tươi, kéo đến tận công đường huyện nha, làm vị Phì Trư Tràng này sợ tới mức hôn mê bất tỉnh...
Đây là đầu người a, sao lại nhiều như vậy chứ...
Quân đại tiên phong, ăn uống no nê vơ vét tài sản cũng đủ rồi, lắc mông bỏ đi, Phì Trư Tràng bắt đầu lo lắng đại quân của Quân Vô Ý, bởi vì Quân Mạc Tà đã nói qua: "Vật tư cho đại quân sử dụng nếu có nửa điểm sơ suất, ta lập tức ngồi xe ngựa quay lại, làm một số việc bất hảo." Mà quân nhu tốt hay xấu, đều do Quân Vô Ý đại nhân nói, ngài suy nghĩ ra sao...