Dịch Giả
Từ phía chiến trường hỗn loạn đột nhiên lần thứ hai phát ra lam quang rực rỡ, Lệ Kiếm Hồng mang kiếm hóa thành một cơn lốc màu lam, nhanh chóng biến mất rồi lại hiện ra, nện lên trận hình phòng ngự của Thần Phong vệ đội.
Theo một tiếng nổ ầm ầm vang lên, ngay chính diện đập tới mười người Thần Phong vệ đội đứng mũi chịu sào.
Dưới tác động mạnh mẽ lần này, liên tiếp từng dòng máu từ miệng hộc ra, Lệ Kiếm Hồng cũng không chậm trễ, huyền khí xanh thắm từ trên thân người nhỏ bé trong nháy mắt tỏa ra thành một vòng tròn lớn, trong vòng công kích của một kiếm này, ít nhất cũng có bảy tám người bị phân thành hai mảnh!
Ngay lúc Lệ Kiếm Hồng xuất toàn lực cố mở một đường máu, lực cũ đã hết lực mới chưa sinh ra, Trương Tồn Hiếu và Thần Phong vệ đội đã nhanh chóng lấp lỗ hổng lại, hơn nữa còn có hơn ba mươi chuôi lợi khí chém tới Lệ Kiếm Hồng. Lệ Kiếm Hồng nhất thời chưa khôi phục, trúng hơn mười kiến, nhưng dù sao cũng đã đạt tới cảnh giới Thiên Huyền, lấy một chọi nhiều nhưng miễn cưỡng chịu được. Ngay lúc bị bao trong kiếm ảnh, Lệ Kiếm Hồng cố chấp vận huyền khí, hống to một tiếng, lại xuất kiếm làm mười mấy người trọng thương.
Lệ Kiếm Hồng tấn công đột phá thu hoạch rất khá. Nhưng lúc hắn thì triển huyền khí cố dùng tới sát chiêu tấn công địch nhân thì nguyên khí đã đại thương, trước đó lại trúng hơn mười kiếm khiến cho da thịt hắn dù cứng như tinh thiết không hao tổn gì nhưng quần áo thì đã chẳng khác gì một tên ăn mày rách nát chằng chịt. Bất chợt xoay người một cái rời khỏi chiến trường.
Đối với Lệ Kiếm Hồng, hao tổn bấy nhiêu chỉ cần điều tức một lát thì có thể trở lại như thường.
Nhưng lần ra tay mãnh liệt lần này đã tạo ra kết quả rõ rệt, lỗ hổng cũng đã rành rành ra đó! Tinh nhuệ võ sĩ của Lý gia cũng đã như thủy triều tràn vào.
Mà tại hai hướng khác, hai vị Thiên Huyền cao thủ cũng áp dụng cách tương tự tạo ra lỗ hổng, nhất thời trận pháp của Thần Phong vệ đội xuất hiện sơ hở, trận thế đại loạn.
Ba người Lệ Kiếm Hồng vốn định che giấu thực lực để chờ cao thủ Huyết Kiếm đường sắp tới, nhưng những người đó lại chậm chạp không đến, chắc là không có cái gì quân cứu viện. Vì vậy nên ba người trong lòng phóng túng, ôm lấy tâm lý tốc chiến tốc thắng phát huy thực lực chân chính, thậm chí còn không tiếc hao tổn nguyên khí lao vào đại khai sát giới như hổ giữa bầy dê!
- Chờ đã, không nên giết ta! Ta là phó hội trưởng Giang Nam công hội, ta đầu hàng!
Một tiếng kêu thê lương xuyên thấu trời cao, đúng là Mạnh Hiểu Tùng.
Binh bại như núi đổ, vị phó hội trưởng công hội Giang Nam này rốt cuộc đã không chịu được tâm lý sợ hãi cùng với khát vọng sống tiếp, đã ra đầu hàng.