Dịch Giả
- Đại sư huynh, dứt khoát thịt sạch tất cả rồi sẽ tìm được thủ nỏ, khẳng định bọn này để vật trong người, chẳng lẽ còn chạy lên trời được sao?
Một thân ảnh màu lam tung hoành bay ra, trong tay trường kiếm cơ hồ lam quang xuất ra chừng hơn trượng, vừa hiện thân liền khiến cho một mảnh kêu thảm! Phá vỡ vòng vây của đám người, ra tay chém xuống là huyết ảnh tung tóe theo đường tiến tới, tiễn oan hồn xuống địa ngục, điên cuồng hướng trung tâm giết qua!
Trương Tồn Hiếu kêu to:
- Mọi người làm thành một vòng, chung sức chống đỡ, hình thành Thiết Dũng Sát Trận, phòng ngự đến cùng.
Toàn bộ võ sĩ theo mệnh lệnh hành động, nhanh chóng nương tựa vào nhau, trong lúc nhất thời tiếng kêu thảm vẫn nổi lên bốn phía. Tuy rằng không thể ngăn cản được ba gã Thiên Huyền cao thủ, nhưng đã dần dần ổn định dược trận tuyến.
Trên một cây to cao che trời, tuy không một bóng người; nhưng mơ hồ truyền ra một tiếng thở dài.
Đúng là Quân đại thiếu gia giấu mình ở trên cây.
Nhìn thấy phía dưới chém giết, Quân đại thiếu gia không ngừng lắc đầu, đối với ba người không dùng đầu mà dùng sức giết ra thật có chút thất vọng! Cướp bóc không chuyên nghiệp như vậy sao, thật không biết Lệ Vô Bi, Lệ đại chí tôn dạy dỗ đệ tử thế nào đây!
Lấy thị lực của Quân Mạc Tà, tự nhiên liếc mắt một cái là biết, ba người này, đúng là ba đại đệ tử của Lệ Vô Bi!
Người quen a. Thật sự là quá quen thuộc mà!
Ba người này thật sự làm hỏng việc nhiều hơn là thành công! Điển hình là loại phế vật a.
Đánh cướp nha, phải vô thanh vô tức trực tiếp đánh xuống, trước khi ra tay lại còn muốn thông báo một câu.
Điều này làm Quân Mạc Tà cảm thán không biết nói gì hơn.
Giả bộ cái rắm a!
Đã đi cướp lại còn hô lớn, ngay cả kế hoạch hoàn mỹ thiếu gia định ra cũng bị đảo lộn! Phí mất bao công sức! Cái này còn may Lệ Kiếm Hồng còn chưa phang câu " Núi này ta mở, rừng này ta trồng, nếu muốn đi qua, mau nộp tiền mãi lộ…", nếu không có thể làm Quân đại sát thủ kích động ngã cắm đầu xuống gốc cây mất.
Quân Mạc Tà trước một ngày liền mang theo đội thân vệ đến nơi này, đặt bẫy, tạo chỗ ẩn núp bận rộn chết đi được, cuối cùng, Quân Mạc Tà lại trực tiếp phát cho mỗi người một viên "ẩn tàng khí tức" che dấu hơi thở của bản thân, đem hơn hai trăm người an bài trong rừng cây cách nơi này không xa, đương nhiên, đều nằm trong huyệt động ngầm tiềm ẩn. Chỉ đợi nhóm nhân mã này một khi đã tiến vào vòng vây sẽ trực tiếp như sấm vang chớp giật xuống tay, sau đó thu dọn chiến lợi phẩm lên ngựa chạy.
Nghĩ thế nào cũng không ngờ được đang đợi đám người này tiến vào vòng vây, liền bị ba cái đầu ngu ngốc trẻ tuổi chặn đứng chém giết!
Con bà nó thật là làm cho ta không thể nói gì a!
Quân Mạc Tà nhanh chóng truyền ra tin tức, nhắc người bên mình bình tĩnh chớ vọng động, xem tình huống thế nào đã, trước mắt tình thế này, ba tên kia thực lực tuy rằng mạnh mẽ, nhưng cũng vướng tay vướng chân không dễ dàng gì a, để cho bọn chúng như chó tranh mồi một phen rồi quyết định sau vậy.
Đang nghĩ như vậy, giữa khoảng đất Lệ Kiếm Hồng đột nhiên khẽ hô một tiếng, bước chân đều đặn ầm vang một hồi, một đám hắc y bịt mặt từ trên núi vọt xuống, nháy mắt gia nhập vòng chiến, ngay lập tức, cục diện giằng co giữa hai bên liền bị phá vỡ.