Dịch Giả
Qua một lúc, hai trăm năm mươi bốn người rốt cục toàn bộ cũng tiến giai xong, cũng không một người thất bại, mọi người lục tục đứng lên, nhanh chóng khôi phục lại đội hình, nhìn Quân Mạc Tà với ánh mắt tràn ngập cảm kích, cuồng nhiệt!
Yên tĩnh!
Hai trăm năm mươi bốn người đồng thời quỳ xuống, đồng thời dập đầu trên đất một cái, thế nhưng làm ra một tiếng vang thật lớn, ầm ầm tứ phương chấn động!
- Đa tạ công tử thành toàn!
Hơn hai trăm người cùng kêu lên.
- Cho các ngươi thời gian hai ngày, dùng phương pháp tàn khốc nhất để thích ứng với thân thể vừa biến hóa của các ngươi, phối hợp giữa những biến hóa về huyền khí và chiêu thức. Sau đó đến ngày thứ ba đi đến kho binh khí lĩnh binh khí của mình!
Quân Mạc Tà dẫn đầu, lạnh lùng nói:
- Ngoài ra, chuyện này tuyệt đối là chuyện cơ mật của chúng ta! Bất cứ kẻ nào cũng không được được tiết lộ. Nếu có kẻ nào trái lời, toàn thể sẽ bị tội liên đới! Không có trường hợp ngoại lệ!
- Tuân mệnh! Thuộc hạ cho dù cận kề cái chết cũng không tiết lộ!
Tại tầng trên của tháp, lão gia tử trong mắt vừa vui mừng, vừa lo lắng, chậm rãi nói:
- Mạc Tà có đủ thủ đoạn, mánh khóe, cũng có đủ bản lĩnh và khả năng thuyết phục của kẻ đứng đầu. Bất quá, thế nhưng hắn không nên soái lĩnh quân đội.
- Vì sao? Phụ thân, Mạc Tà mang binh, kỷ luật nghiêm minh; kỷ luật nghiêm minh đến nỗi khắc nghiệt, dùng binh như thế mới là làm tướng chân chính, có thể dẫn dắt quân đoàn cực mạnh, vì sao phụ thân lại nói hắn không nên mang binh?
Quân Vô Ý rất là khó hiểu.
- Lòng dạ của Mạc Tà quá độc ác!
Quân lão gia tử hừ một tiếng, thở dài:
- Mạc Tà có thể mang cao thủ đội ngũ, cũng không nên chưởng quản binh lính bình thường. Vừa rồi lời của hắn tuy rằng thường thường không có gì lạ, nhưng ngươi lưu ý qua câu nói cuối cùng kia sao: Nếu có chút trái lời, toàn thể tội liên đới! Không có ngoại lệ!
Lão gia tử cảm thán một tiếng:
- Mạc Tà nói những lời này ở thời điểm lúc nãy, không có bất kỳ một chút do dự cùng một chút ít tình cảm dao động nào; ta hoàn toàn nghe được, cũng đoán được, nếu hai trăm năm mươi bốn người này, có một người tiết lộ tin tức, chỉ sợ Mạc Tà nói được là làm được, chân chính không có gì ngoại lệ.
- Điều này cũng không có thể nói rõ cái gì? Hắn nếu có thể nuôi dưỡng được một đám này, hắn liền có thể nuôi dưỡng được một lượng lớn kế tiếp.
Quân Vô Ý tỏ vẻ không đồng ý:
- Phụ thân, con và người đều là người làm tướng, cần biết trong quân đội, kỷ luật quân đội rất trọng yếu. Phương pháp tội liên đới tuy rằng hà khắc tàn nhẫn, nhưng không thể nghi ngờ là thủ đoạn lớn nhất có thể giữ gìn kỷ luật quân đội! Dưới sự kiện trọng đại thế này, há có thể sinh lòng dạ đàn bà? Coi như thật sự phát sinh, đó cũng là theo lý thường phải làm.
- Cho nên các ngươi chỉ có thể làm tướng, mà không tài cán làm soái!
Quân Chiến Thiên thở dài một tiếng:
- Kẻ làm tướng, dưới tình huống khẩn cấp điều động thời chiến, dưới tay bất quá nhiều nhất cũng chỉ vạn người. Nhưng bình thường thân binh cũng chính là đội quân con em, một gã tướng quân đều chỉ có một vạn người hạn ngạch. Quân đội của mình, binh lính của chính mình đào tạo, luyện tập. Tựa như thân binh của ngươi cùng Mạc Tà cũng vậy. Nhưng người làm soái, cần thống lĩnh toàn cục. Động một tí hơn mười vạn đại quân, hơn trăm vạn đại quân nơi tay. Nếu hà khắc như thế, chỉ sợ liền đem quân đội của chính mình giết sạch rồi.