Dịch Giả
Quân lão gia tử ở trong phủ, ban ngày còn không có làm gì nôn nóng. Dù sao Quân Mạc Tà lúc này thực lực có thể nói không yếu, mà còn tràn đầy tự tin, thậm chí đã từng lớn tiếng cho dù Bát đại chí tôn xuất thủ mình cũng có đủ khả năng tự bảo vệ bản thân, hắn còn có thể xảy ra chuyện gì nữa? Nói không chừng không biết tên gia hỏa này trốn ở chỗ nào, đang cố gắng 'tạo' cho mình thằng chắt a:88:.
Nhưng đến ngày thứ hai, lão gia tử cùng Quân tam gia rốt cục gấp gáp không nhịn được. Chuyện gì đã xảy ra? Hai ngày hai đêm không có về nhà, trước kia còn chưa bao giờ xuất hiện qua loại tình huống này a, chẳng lẻ là ở nơi nào vui đến quên cả trời đất rồi?
Đến ngày thứ ba, hai người hoàn toàn không giữ được bình tĩnh rồi. Tự xưng có thể ở trong tay Bát đại chí tôn tự bảo vệ bản thân mình, cái tin tức này dường như được được chứng thật a, vạn nhấ...t
Lão gia tử nổi giận rồi. Ra lệnh một tiếng, kinh thành lại một lần nữa giới nghiêm, đồng thời, quân đội khắp nơi lục soát, ngang ngược không nói lý lẽ xông loạn mọi chỗ. Lực lượng bí mật của Quân gia một lần nữa xuất động, đồng thời, Kim Dương Bang của Hải Trầm Phong cũng dâng lên hoạt động ở mọi mặt. Trong lúc nhất thời, côn đồ lưu manh cùng với quân đội liên thủ, lưu manh cùng tướng quân hợp lực. Quân Vô Ý Quân tam gia tự mình chỉ huy, cơ hồ chính là giống như cái sàng, mang tất cả các địa phương khả nghi hết thảy đều lục soát hơn mấy lần.
Sắc mặt Quân tam gia khó coi dị thường. Lục soát lần này, cũng là thủ đoạn độc ác đặc biệt. Phàm là người nào buông lời không hợp, tiền trảm hậu tấu! Lão gia tử chẳng kiêng nể nói ra lời tàn nhẫn:
- Con bà nó, cho dù là trời sập xuống, cũng có lão tử chống đỡ! Khám xét tường tận cho ta! Kẻ nào dám không phối hợp trực tiếp giao cho lão tử tiêu diệt!
Dám lên tiếng, trực tiếp đánh gãy chân, tiếp nữa thì thiến "hàng" hắn, coi trong đầu hắh còn muốn nữa hay không?
Nhất là các đại thanh lâu kỹ viện, trực tiếp tạm ngừng kinh doanh để chỉnh đốn, trong đó thảm nhất chính là Linh Vụ Hồ. Trong Linh Vụ Hồ thảm nhất chính là Nghê Thường Các! Một điểm này, không hề nghi ngờ chút nào!
Trên thì bắt, dưới thì tra, tất cả đều giam cầm hết. Ngay cả vị Nguyệt Nhi cô nương kia nghỉ ngơi ở Nghê Thường Các nhiều nhất, cũng bị giam lỏng. Nguyệt Nhi đại gia nghe nói trong khoảng thời gian này đang lưu động diễn xuất cầm kĩ. Các đại thanh lâu tranh nhau mời về, nhưng vì tuần tra nên chỉ còn không đến một nửa, đã bị Quân Vô Ý phái ra đại quân chế trụ.
Lý do?
Kháo, bắt một đứa kỹ nữ như ngươi còn cần cái lý lẽ quái gì?
Nghê Thường Các đúng là có quan hệ với Nhị hoàng tử. Một điểm này cơ hồ tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng. Nhưng lúc này đây, nghe nói Nhị hoàng tử thậm chí phái ra cố vấn cấp cao nhất của mình - Phương Bác Văn lão tiên sinh đến đây nói giúp, chỉ mong Quân gia nhiều ít cấp cho chút mặt mũi, cho dù chỉ thả ra một mình Nguyệt Nhi thôi cũng được. Nhưng Quân tam gia mặt lạnh chỉ hồi đáp một chữ:
- Chim 'cút':61:
Nghe nói Phương lão tiên sinh đức cao vọng trọng đương trường tức giận đến phát điên lên.
Ngay khi toàn thành loạn thành một đoàn, Quân tam thiếu xuất hiện.
Trang phục so với nhiều tên ăn mày còn có chỗ không bằng, Quân đại thiếu gia vừa hiện thân xuất hiện ở trong tiểu viện của mình, lập tức liền giống như quỷ chết đói đầu thai, vội vàng như nhà có tang lớn, gấp rút như cá lọt lưới, dùng một loại siêu tốc độ giống như tốc độ ánh sáng, "xoát" một tiếng chạy vào phòng bếp lớn của Quân gia.
Điều này làm cho tiểu la lị (phiên âm của loli = lolita:88:) Khả Nhi mấy ngày qua vẫn lấy nước mắt rửa mặt bị dọa đến nhảy lên một cái, còn chưa kịp ngạc nhiên vui mừng xoay người lại, chỉ thấy được thiếu gia nhà mình đã lần nữa mất bóng.
Khả Nhi nhanh chóng báo cho Quản Thanh Hàn, Quản Thanh Hàn vội vàng phái người đi báo cho Quân Vô Ý: Quân tam thiếu gia đã trở lại, bình yên vô sự.
Sau đó hai nàng theo phương hướng Quân Mạc Tà biến mất một đường đuổi theo, đến khi đến phòng bếp, nhất thời giật nảy mình.
Chỉ thấy Quân đại thiếu quần áo tả tơi, đầu tóc rối bù mặt mũi bẩn thỉu, sắc mặt chỗ xanh chỗ trắng, hai cái vành mắt đen ngòm cực kỳ giống con gấu mèo, hai cái bàn tay đen thui như chân gà. Một đôi giày đã lộ ra đầu ngón chân. Thân hình hắn chật vật như vậy nhưng mà không trì hoãn chút nào, lên xuống như bay nhanh chóng giống như tia chớp. Tay trái cầm lên một con cá hấp, trực tiếp tống một cái vào trong miệng, tiếp theo bên kia miệng lôi ra một bộ xương cá bỏ đầu hoàn hoàn chỉnh chỉnh. Tay phải cầm một tảng thịt bò lớn, cơ hồ không thấy nhai, một miếng lại một miếng không ngừng đưa vào trong miệng. Trước mặt bày ra một bát nước canh, thỉnh thoảng "ế" một tiếng kỳ quái (bị nghẹn:61:), sau đó trực tiếp cúi đầu, như 'trường kình hấp thủy' (cá voi hút nước), mang phân nửa đầu ấn vào trong bát lớn, chỉ nghe 'hốt' một tiếng, liền vơi đi nửa bát.
Dưới đất đã là một đống xương, xương cá, xương heo...
Trong phòng bếp, mấy người đầu bếp mập mạp như bị sét đánh, một cách ngây ngốc nhìn vị thiếu gia giống như quỷ chết đói đầu thai này, bộ mặt đầy mỡ một trận co rút. Cái cách ăn uống này cũng quá là tài năng a!
Ta kháo! Cho dù là một con heo, không không, cho dù là một con dã trư, cũng ăn không hết nhiều như vậy a! Càng thêm nhanh không chịu nổi như thế a! Cái tốc độ ăn uống kinh khủng này, mọi người thấy đều quáng mắt!
Quản Thanh Hàn đi theo Khả Nhi một đường vội vàng chạy tới, trong lòng rất là tức giận: Ngươi cái tên hoàn khố đệ tử này tới nơi nào cũng không biết trước hết phải nói cho người trong nhà biết ư? Cứ như vậy một lần đi ba ngày mà không có tin tức. Muốn khiến cho mọi người nóng ruột đến chết hay sao? Ôm tâm thái 'trường tẩu bỉ mẫu' (chị dâu như mẹ) muốn đến giáo dục một chút tiểu thúc tử (em chồng), nhưng sau khi đến, trực tiếp trợn mắt há mồm, sau đó lại càng hoàn toàn nói không nên lời.
Ăn uống bậc này khiến Quản đại tiểu thư trọn tròn mắt che lại cái miệng nhỏ nhắn, bộ mặt có vẻ mặt như gặp quỷ. Cái này đối với băng sơn mỹ nhân luôn luôn lãnh nhược băng sương, Thái Sơn đổ trước mặt nhưng sắc mặt không thay đổi như Quản Thanh Hàn mà nói, có lẽ là lần đầu tiên xuất hiện ở trên mặt nàng.
Khả Nhi mở ra cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, thần sắc ngơ ngác kinh ngạc, cơ hồ có thể nhét vào hai quả trứng vịt lớn.
Rốt cục, Quân Mạc Tà thỏa mãn thở dài. Một đầu cúi xuống, đột nhiên 'hốt' một tiếng, nửa bát canh còn lại rốt cuộc không thấy đâu nữa, lộ ra đáy bát trơn bóng sạch sẽ.