(p2)
- Hừ, Huyết Kiếm Đường trước giờ vì ta làm nhiệm vụ chưa bao giờ phái ra cao thủ ngoài Ngọc Huyền! Khiến cho mấy vụ ám sát thất bại, tiền mất tật mang, không được một chút thu hoạch. Mà lần này Huyền Thú Cân Thủ Nỗ xuất thế lại có thể lập tức xuất ra hai vị cao thủ Thiên Huyền và năm tên Địa Huyền! Trong hành động lần này thì cấp thấp nhất lại là Ngọc Huyền! Thủ đoạn làm việc như vậy thật sự khiến bổn vương tràn ngập thất vọng!
Nhị hoàng tử tức giận không chịu nổi rít lên.
- Huyết Kiếm Đường làm việc luôn luôn bí hiếm, ngay cả lão phu c*̃ng không hiểu nguyên do.
Phương Bác Văn cau mày nói tiếp.
- Nhưng đội bảo tiêu c*̉a Huyết Kiếm Đường lần này xuất ra c*̃ng thật sự trọng đại, bọn họ thận trọng như vậy c*̃ng không phải không có đạo lý. c*̀ng người làm việc, lộ vẻ sốt sắng. Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Nói tới đây, trong giọng nói Phương Bác Văn chợt đổi một chút, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi, rồi chuyển thành e ngại! Tựa hồ là đang nghĩ đến sự tình đáng sợ nào đó.
Nhị Hoàng tử lại không hề chú ý tới dị trạng c*̉a đệ nhất quân sư, cơn giận vẫn còn chưa hết, thở gấp mấy hơi, âm thanh lạnh lùng.
- Bỏ đi, một khi thủ nỏ tới tay, lại dùng trên người bọn Huyết Kiếm Đường, dù sao c*̃ng không phí bao nhiêu hơi sức, miễn cho sau này lại vì bọn hắn mà nổi giận vô cớ.
Đôi mày trắng c*̉a Phương Bác Văn nhíu chặt lại, trong mắt lại hiện lên vẻ lo lắng nồng đậm, vừa mở miệng định nói cái gì, lại cảm thấy suy nghĩ c*̉a mình có phần vô lý, có phần tưởng tượng xa vời, đem chuyện định nói ra nuốt trở vào, nhưng trong mắt thần sắc lo lắng vô tình hữu ý cứ thể hiện ra ngày càng đậm.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Câu nói này c*̉a nhị hoàng tử chỉ nương theo giận dữ mà thốt ra, nhưng trong tai Phương Bác Văn lại chẳng khác chi tiếng sét giữa trời quang.
Hết thảy những chuyện mờ ám đang dần hiện lên rõ ràng.
Chẳng lẽ ta lại cần một đường lui nữa sao?
Cạnh đó là nhị hoàng tử hai tay chắp sau lưng, thần tình tràn đầy tự tin, cứ mỉm cười. Mang theo niềm tin mãnh liệt và khát khao cao độ đối với mục tiêu, lẩm bẩm "Nếu có thể mượn cơ hội lần này, cứ đem lão đại và lão tam thẳng tay..."
Hắn không có đem suy nghĩ trong lòng nói ra miệng nhưng vẻ mặt âm độc rất lâu đọng lại như muốn tỏ rõ. Đột nhiên hắn quay người lại hỏi:
- Phương tiên sinh, Nguyệt Nhi bên đó bố trí thế nào rồi?
- Nguyệt Nhi cô nương đã ở bên kia được vài ngày, c*̃ng không có động tĩnh gì, tựa như c*̀ng nàng ta không có liên can. Nàng c*̃ng rất ít lộ diện, toàn do chúng ta liên hệ trước. Thái độ c*̉a Nghê Thường Các c*̃ng có chút mờ ám. Điều này làm người ta có chút khó hiểu.
Phương Bác Văn tự thêm bớt một số tình huống, nói ra có vẻ thong thả, lại vô c*̀ng lưu loát nhưng c*̃ng có chút ấp úng. Hiển nhiên là trong lòng hắn không hề bình tĩnh, có khi là còn đang lo lắng chuyện này.
- Hừ!
Trong mắt nhị hoàng tử chợt lóe hàn quang, sau đó lại im lặng một lúc, mới nói: