(p1)
Dịch Giả
Tự nhiên, nếu là Quân Mạc Tà trước đây gặp phải tình huống này thì hắn sẽ không do dự mà dùng biện pháp c*̉a Đường Nguyên.
Bởi vì Quân Mạc Tà bây giờ không còn là Quân Mạc Tà trước kia nữa. Tà Quân tuy vẫn đầy tà khí, c*̃ng mười phần quần là áo lượt, nhưng hoàn toàn không giống như Quân Mạc Tà lúc trước c*̀ng với Đường Nguyên hai tên công tử bột đi phá làng phá xóm. Lại nói bản thân Quân Mạc Tà đã hình thành thói quen dựa vào chính mình, thậm chí trong tâm tính c*̃ng dần dần căm ghét kẻ tàn ác bạo lực như kẻ thù sống chết.
Mà Quân Mạc Tà trước đây còn có thói quen lấy quyền thế chèn ép người khác, hai người mang phong cách hành động và suy nghĩ tính toán khác nhau làm sao mà có thế thống nhất ý kiến?
Nhưng nói đi thì c*̃ng phải nói lại, chiêu thức đó c*̉a Đường Nguyên "Thần trí chi bút" chính là phương pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề trước mắt cho Quân Mạc Tà. Lúc này lại là giờ khắc nước sôi lửa bỏng, Quân Mạc Tà đối với việc luyện chế đan dược thành thạo c*̃ng chỉ như bước thái rau mà thôi, những giai đoạn sau đó còn chưa từng thử qua, huống chi lại không có thuốc dẫn.
Nhưng Đường bàn tử đã giải quyến được nan đề này. Tuy rằng dùng thủ đoạn đê tiện một chút nhưng Quân Mạc Tà sẽ không trách hắn. Cho hội thương gia vài chuyện động trời rồi lại bồi thường một chút cho bọn họ, khiến cho tổn thất c*̉a bọn họ giảm đến mức tối đa có thể chịu đựng.
Chuyện này đối với bọn họ tất nhiên là không công bằng. Nhưng trên đời làm gì có công bằng tuyệt đối? Thiếu gia ta có thể xuyên việt, các ngươi có thể sao? Đây chính là không công bằng...
Trời đất vốn không hoàn hảo, trên thế gian c*̃ng lại càng không có công bằng tuyệt đối, cần gì phải đem tất cả mọi chuyện trở thành hoàn mỹ chứ?
Nhưng mà mặc xác có công bằng hay không, khuya hôm nay chắc chắn phải bắt đầu luyện chế đan dược.
Điều này mới là quan trọng nhất. Quân Mạc Tà rất mong chờ, thử xem đan dược do chính mình luyện chế ra sẽ là thứ gì đây?
Một tiếng long ngâm dài văng vẳng vang lên, Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi xuất hiện trên bầu trời trước sân Quân gia, vẻ mặt lạnh như tiền:
- Ưng Bác Không, c*̃ng đến lúc rồi. Nhân thủ Phong Thành đều đã lên đường, sao ngươi còn chưa đi? Người còn định trì hoãn đến bao giờ, không lẽ sợ thú triều sao?
Nếu cẩn thận dò xét thì có thể nhận ra sắc mặt c*̉a vị Lãnh Huyết chí tôn này thật sự không tốt chút nào, trong mắt ẩn hiện tia máu, cả tinh khí thần đều trong trạng thái bất ổn. Có thể làm cho một vị cường giả cấp độ Chí Tôn thành ra như vậy thì thủ phạm thật xứng đáng để tự hào!
- Lão tử muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, thích đi ơvào lúc nào thì tùy ý mà làm! Ngươi quản được ta sao?
Thanh âm c*̉a Ưng Bác Không đáp lời đã tràn ngập bất mãn.
Ưng Bác Không thực sự bực mình. Tại thời điểm quyết định lại bất ngờ nhảy ra một tên Chí Tôn rác rưởi, dù sao thì c*̃ng phải chờ mình luyện thành Quỷ Ưng Cửu Thức đã chứ! Nếu bây giờ lại khởi hành đi Thiên Nam đường xa hiểm trở, đến nơi lại công việc bao vây, thì chỉ có quỷ mới biết đến khi nào mới có thể tĩnh tâm dồn tâm trí vào việc tu luyện! Khó khăn lắm lão tử mới có một cơ hội tốt đến vậy, nếu bỏ lỡ thì không biết còn hối hận đến dường nào nữa?
Lệ Vô Bi chỉ phun ra một câu, âm thanh nhàn nhạt:
- Lão phu muốn khởi hành hôm nay. Lão Ưng, trước mắt thành Thiên Hương chỉ có hai người chúng ta. Tuy rằng trước đây giữa hai ta còn có ân oán, nhưng dưới Chí Tôn triệu hoán lệnh, tất cả đều phải bỏ qua hết! Bản thân nằm trong bát đại Chí Tôn, chuyện này ngươi c*̃ng biết làm trái Chí Tôn triệu hoán lệnh thì sẽ có hậu quả gì! Lão phu vốn muốn khởi hành đi c*̀ng với ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại ngang nhiên không biết điều như vậy!