Dịch Giả: KatyDek
Tiêu Phượng Ngô đang dồn toàn bộ tinh thân hấp thu năng lượng tinh thuần của ngọc bội để chữa trị tổn thương kinh mạch…
Hắn cũng hiểu rõ một lần lấy bản thân làm mồi nhử, trong lòng không khỏi sợ hãi, hơn nữa vạn nhất nếu người thần bí kia đến quá sớm thì cho dù hắn tự trọng thân phận không giết mình thì chỉ cần thương thế vẫn chưa hoàn toàn hồi phục thì cũng sẽ phải chịu khổ mấy ngày rồi.
Cho nên hắn cố gắng toàn tâm toàn ý hấp thu năng lương tinh thuần trong ngọc bội, cảm thấy nơi kinh mạnh bị thương được năng lượng tinh thuần của ngọc bội chậm rãi bao phủ. Giống như cả người được ngâm trong suối nước ấm áp, cực kỳ thư thái. Mà kinh mạch tổn thương cũng phục hồi với tốc độ nhanh chóng dị thường đến kinh người.
Khiến hắn gần như phát ra âm thanh r*n r* như tự mình đang phiêu du trên tiên cảnh, như mộng, như say.
Đang trong lúc cảm thấy thư thái nhất thì đột nhiên trong tay chấn động mạnh một cái, ngọc bội không cánh mà bay.
Tiêu Phượng Ngô kinh hãi vội vàng mở to mắt đã thấy viên ngọc bội ở trước ngực của mình nhẹ nhàng lơ lửng một thoáng rồi rất nhanh bay đi xa. Điều lạ là Tiêu Phượng Ngô cũng không phát hiện có bất kỳ bóng dáng hay hô hấp của bất cứ người nào ở xung quanh. Cứ như là ngọc bội này đột nhiên mọc chân mà chay đi vậy.
Tại sao lại phát sinh chuyện như vậy, đây là chuyện gì? Đây tuyệt không thể là cao nhân nào có huyền khí cao thâm dùng hư không dẫn vật lấy đi ngọc bội, vì thứ nhất chẳng cần phải làm vậy, thứ hai nếu có thì tất phải có huyền khí dao động khiến Tiêu Phượng Ngộ nhận ra, nhưng nó lại rõ ràng xảy ra trước mắt hắn.
Tiêu Phượng Ngô thần trí một trận mơ hồ, cơ hồ hoài nghi mình đang nằm mơ liền dùng sức lắc đầu, lúc này mới thanh tỉnh vài phần, mắt thấy ngọc bội sắp bay khỏi cửa, nghĩ tới công dụng thần kỳ của ngọc bội thì trong lòng không muốn mất, rốt cục lấy hết dũng khí vừa đuổi theo, vừa kêu to lên:
- Có ai không, ngọc bội trốn rồi!
Ngọc bội trốn rồi!
Đang trong hư vô, Quân Mạc Tà bị câu nói của Tiêu Phượng Ngô làm cho bật cười ra tiếng: "Tiểu tử này thật lắm trò, ngọc bội này tuy rằng là bảo vật thần kỳ nhưng dù sao cũng là một đồ vật chết, như thế nào lại có thể chạy trốn được, thật là hết chỗ nói."
Nhưng Tiêu Phượng Ngô trong tình thế cấp bách lại không có cách nào nói rõ ràng sự việc huyền bí này được, muốn nói do người đoạt rồi trộm đi thì rõ ràng không có người động thủ, thậm chí ngay cả một bóng người cũng không thấy, cho nên Tiêu Phượng Ngô cũng chỉ biết kêu lên ngọc bội đào tẩu. Lại hồn nhiên không ý thức được những lời này nói ra rất buồn cười vô cùng, nhưng tình trạng trước mắt thật sự lại phù hợp với cách nói này.