Sáu Thần Huyền cường giả, bảy vị Thiên Huyền đỉnh phong, còn có hai tên Thiên Huyền trung giai! Đối với Thiên Hương thành hiện nay mà nói, đó là một cỗ lực lượng kh*ng b* cỡ nào!
Phong Tuyết Ngân Thành vì sao phải phái một đám cao thủ cỡ này đến đây? Vấn đề này Quân Mạc Tà nhà ta dùng cái mông cũng đoán ra được! Nếu không phải vì Quân gia thì còn có thể vì ai nữa hả? Sở dĩ phái nhiều người ra như vậy, tất nhiên là vì trong Quân gia hiện nay có một tay cao thủ đứng trong Top "Bát đại chí tôn" - Ưng Bác Không.
Nếu đám người này mà có thể phối hợp tốt với nhau, thậm chí có thể có sức đánh chết Ưng Bác Không chứ chẳng chơi!
Quân Mạc Tà cẩn thận khống chế Âm Dương Độn Pháp của mình, hắn im lặng chui xuống dưới một căn phòng lớn nhất trong khu vực.
Mục tiêu chủ yếu bây giờ không phải đơn giản đi cướp lấy bảo bối, mà là phải dò thám được ý đồ chính của những kẻ mới đến này. Tìm hiểu được dự định của đám Phong Tuyết Ngân Thành, sau đó nhanh chóng nghĩ ra cách đối phó làm "tiêu hao sinh lực địch".
Nếu mà làm không được, chắc chắn hậu quả sau này khó mà gánh nổi.
Không ngờ lâu lâu nổi lòng tham một lần lại thu được một tin tức trọng yếu như vậy! Trong lòng đất Quân Mạc Tà thở dài một tiếng: "Làm người mà, lâu lâu phải tham lam một chút mới tốt được! Khửa khửa, không phải lợi ích tự chạy tới rồi hả? Đây không phải là "Bánh nướng từ trên trời rơi xuống" trong truyền thuyết sao?"
Ông trời quả nhiên chiếu cố người tốt, bản thiếu gia trước giờ toàn làm chuyện tốt, thay trời hành đạo, cảnh ác trừ gian, hành thiện tích đức, sửa cầu đắp đường tạo phúc một phương…. Haizzz, mặc dù mấy chuyện sau chưa kịp làm, có điều nếu thiếu gia không phải là người tốt thì làm sao ông trời có thể quan tâm đến bản thiếu gia cỡ này chứ? Khửa khửa…!
- Tại sao? Chẳng lẽ cứ để thằng tàn phế kia tiếp tục kiêu ngạo sao? Cháu nghĩ không bằng nhân cơ hội này nhổ cỏ tận gốc, khỏi phải chịu cảnh đêm dài lắm mộng!
Không biết bên trên đang nói cái quái gì, một thanh âm căm giận gào lên nghe có vẻ không cam lòng. Kẻ nói đúng là Tiêu Hàn.
- Làm càn! Chuyện của bọn ta lần này là do thượng tầng của Phong Tuyết Ngân Thành chỉ đạo, khi nào mới tới lượt ngươi ngồi đó mà nghi ngờ? Đúng là cái thứ không biết trên dưới!
Một giọng nói âm trầm vang lên trách mắng:
- Năm đó nếu không phải thứ nghiệp chướng nhà mày cố chấp, chạy loạn lên châm lửa quạt gió thì làm sao có cái tai vạ như hôm nay? Chuyện Ngân thành lúc trước, nếu không phải Đông Phương Thế Gia xông ra chém giết người của chúng ta khiến giang hồ công phẫn không chịu ngồi yên, chỉ sợ bởi vì chuyện của mày mà phạm vào Chí Tôn minh ước rồi! Giờ mày muốn đưa Phong Tuyết Ngân Thành vào cảnh hoàn toàn huỷ diệt mới chịu yên sao?
- Chỉ là một cái Quân gia làm sao có thể hủy diệt được Ngân Thành? Ông nội, chuyện này sao có thể trách cháu làm càn được? Đây chính là mối thù cướp vợ, cùng thù giết cha là hai mối thù không đội trời chung! Thử hỏi trên đới này có một tên đàn ông nào mà chịu được cơn tức này chứ?
Giọng của Tiêu Hàn lúc này thực sự đã kích động.
"Ông nội? Ông nội của Tiêu Hàn? Không phải là tầng lớp cao cấp của Tiêu gia tại Phong Tuyết Ngân Thành sao? Không biết thằng già này là Tiêu Hành Vân hay Tiêu Bố Vũ đây?" Quân Mạc Tà lặng im không nhúc nhích tiếp tục sự nghiệp nghe lén cao cả của mình, hai tai như hai cái rađa quyết bắt hết toàn bộ âm thanh xung quanh.