(P4)
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Trên chiếc giường lớn là Dạ Cô Hàn đang nằm yên lặng. Tuy hơi thở của hắn yếu ớt nhưng đã không còn nguy hiểm đến tánh mạng nữa.
Mà một cái giường khác của Quân Mạc Tà đặt bên này, hiện đã bị hai đứa trẻ chiếm hết.
Ba người bệnh, ba kẻ tàn phế!
Hai đứa trẻ kia sau lúc được Quân Mạc Tà ưng thuận, tinh thần luôn căng thẳng của chúng rốt cuộc cũng được thả lỏng nên hôn mê bất tỉnh. Nhưng ngay cả khi ngất đi cũng không phát một tiếng động gì, cũng như chưa hề r*n r* một tiếng!
Từng gặp qua nhiều kẻ tàn nhẫn, nhưng đối với những đứa trẻ không có một chút võ công vẫn tự đối xử tàn nhẫn với chính mình như vậy, vẫn là lần đầu tiên Quân Mạc Tà nhìn thấy!
Hai thằng nhóc này so với chính mình còn muốn tàn nhẫn hơn sao?
Mình đã đáp ứng bọn chúng rồi, nhưng làm sao để có thể bồi dưỡng bọn chúng trong thời gian ngắn nhất đây? Lần đầu tiên Quân Mạc Tà không đào đâu ra được một biện pháp hoàn chỉnh nào.
Dùng huyền khí sao? Cách này nhất định là không được! Nếu bọn chúng có chút tư chất để tu luyện huyền khí, thì đã không bị Hoàng Hoa Đường nhét vào cái chum lớn rồi.
Thôi bỏ đi!
Quân Mạc Tà đứng phắt dậy, ánh mắt hắn đột nhiên lộ ra vẻ tàn nhẫn.
"Lần này là ngoại lệ duy nhất, ông đây sẽ dạy chúng nội công tâm pháp của kiếp trước. Tất cả đều dựa theo tiêu chuẩn huấn luyện của ta năm đó, còn rốt cuộc bọn chúng có thể tiến đến đâu thì đó là vận mệnh của chúng! Nếu ta mà luyện đến tầng thứ tư của Khai thiên tạo hóa công, có thể luyện chế Tẩy Tủy Đan……
…. Thì mai sau ông đây sẽ tự tay chế ra hai sát thần làm kinh hoàng khắp Huyền Huyền đại lục! Có sự độc ác như vậy, có nghị lực như vậy, hơn nữa có công pháp cùng linh dược của ông, ông đây quyết sẽ đào tạo được hai cái sát tinh kh*ng b*!"
Nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, Quân Mạc Tà lẳng lặng ngồi trước của nhìn lên trời đêm. Suy đi nghĩ lại, thời gian xuyên qua thế giới này cũng đã không ngắn, vậy mà rốt cuộc hôm nay là lần đầu tiên bị hai đứa trẻ quật cường kia gợi lên tâm sự của mình.
"Kiếp trước của mình cũng không phải giống như hai đứa trẻ này hay sao? Liều mạng tôi luyện. Liều mạng hủy hoại bản thân hết bao nhiêu lần, chính bản thân mình bao lần bị sốc khi luyện công? Có bao nhiêu lần chính mình đem bản thân luyện đến mức cận kề với cái chết?
Uy danh cái thế của Tà Quân đạt được như thế nào? Ai biết được sau lưng cái uy danh đó là biết bao nhiêu sự cố gắng, mồ hôi, máu lẫn nước mắt mà mình đã bỏ ra? Trong số các anh em cùng thầy, trừ mình ra, kẻ nào có nỗ lực đến mấy cũng chưa chắc bằng mộ phần ba khối lượng tập luyện của mình!