(P1,2,3)
Lẳng lặng đứng nhìn cuộc huấn luyện tàn khốc dưới sân. Trong mắt Quân Mạc Tà không chỉ hiện lên vẻ lãnh khốc mà còn vô tình.
Cái hắn muốn không chỉ là như thế! Chỉ cần khiến cho cường độ thân thể của những người này đạt đến cực hạn cùng với số lượng lớn thuốc mà hắn chế ra, mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất! Có thể làm cho mỗi người trong bọn họ đều lên một cấp bậc mới.
Trong tương lai, nhiệm vụ Quân Mạc Tà giao cho đội quân này chính là giết chóc! Giết chóc! Giết chóc không ngừng! Giết chóc vĩnh viễn không ngừng!
Ở trên một ngọn tháp giữa Quân phủ, Quân Chiến Thiên lão gia tử đứng sóng vai cùng Quân Vô Ý. Khi nhìn đến việc "luyện" được nâng tầm cao mới - cực độ tàn khốc, cả hai đều nhíu mày.
- Vô Ý, theo ý con thì Mạc Tà rốt cuộc luyện đám người này ra làm cái gì? Cần phải luyện đến mức đó hay sao?
Ánh mắt Quân lão gia tử nghiêm túc lại.
- Nếu so với binh sĩ bình thường, cách luyện như vậy chắc chắn là lấy mạng họ, ngay cả khi dùng để luyện một "binh đoàn bất bại" cũng là quá mức. Nhưng theo con thấy, Mạc Tà luyện một binh đoàn này chỉ với một mục đích. Giết chóc!
Ánh mắt Quân Vô Ý thể hiện sự thèm muốn lộ liễu. Cũng khó trách, chắc chắn một vị tướng quân nào mà nhìn thấy đội ngũ như vậy, nếu không thèm nhỏ dãi mới là chuyện lạ!
Một đội ngũ như vậy, căn bản chính là niềm mơ ước tha thiết nhất của bất kỳ tướng quân nào! Chi bộ đội này không nói cả ba trăm người, chỉ cần một trăm người cũng là một đội quân không gì không phá được! Ở trên chiến trường chắc chắn sẽ thành một đội quân bách chiến bách thắng, không đâu không công phá được!
Cũng là ác mộng của quân địch!
- Giết chóc!
Trong ánh mắt của Quân lão gia tử hiện lên vẻ lo âu:
- Nếu ngay cả là giết chóc, cũng phải coi giết chóc vì ai, giết vì cái gì, mục đích giết cùng dự tính ban đầu. Điểm này dù bất cứ thời đại nào cũng là điều trọng yếu đối với đất nước.
- Lời này của cha, con không dám tán thành. Con chỉ cảm thấy rằng, mặc kệ là vì cái gì, đám người kia chỉ cần chiến đấu vì một người là đủ!
Ánh mắt Quân Vô ý trở nên lạnh lùng:
- Ba trăm người này, vĩnh viễn chỉ cần chiến đấu vì một người là Mạc Tà! Vì Mạc Tà, cũng chính là vì Quân gia! Bởi vì tương lai của Quân gia nằm tất cả trên người Mạc Tà! Hậu thế cái gì, vì đất nước cái gì, vì người dân cái gì, mấy thứ đó thật sự quan trọng sao?
- Lực lượng như vậy ….
Nỗi lo âu của Quân lão gia tử vẫn không giảm:
- Một khi hiện ra trước mắt người ta, tất không thể không khiến họ ngờ vực!
- Nghi ngờ? Thì sao?
Hai mắt Quân Vô ý híp lại, lóe lên sự lạnh lẽo và sắt bén:
- Mấy năm nay có khi nào Quân gia không bị người ta nghi ngờ? Chuyện Quân gia ta làm thì cứ thừa nhận, còn chưa đủ sao?
Những lời này của Quân Vô ý gần như tiếp cận với lối suy nghĩ của Quân Mạc Tà, nói một cách tương đối là trong mắt không còn vua nữa rồi.
Quân lão gia tử thở dài một tiếng buồn bã không nói. Những lựa chọn của mình năm đó đều hoàn toàn chính xác sao? Người tài trong Quân gia càng lúc càng điêu tàn, có phải đều là trách nhiệm của mình hay không?
- Có Mạc Tà, Quân gia chúng ta sẽ vùng dậy! Không hề bị bất cứ người nào, bất cứ thế lực nào ra tay ngăn cản! Về điểm này, con vô cùng tự tin!
Quân Vô ý chậm rãi quay đầu, nhìn cái cảnh đánh nhau thảm thiết trên sân tập rồi chậm rãi nói:
- Cái cần, chính là cần thời gian, còn cần cả thực lực! Cần thực lực tuyệt đối, hiện tại chúng ta có chính là hình thức ban đầu của thực lực tuyệt đối đó!
- Thằng nhóc Mạc Tà đó không phải nói là đi xem bọn chúng huấn luyện sao? Làm sao mà không thấy bóng dáng của nó vậy?
Quân lão gia tử đảo mắt tìm một vòng.
- Huấn luyện của những người này, đã sớm không cần bất kỳ ai giám sát rồi!
Trong mắt Quân Vô ý hiện ra sự bội phục:
- Luyện binh đến bước này, đã lên đến tột đỉnh rồi! Về phần Mạc Tà, cũng không biết nó đang đi làm cái gì nữa. Thằng nhóc này trước nay vẫn rất thần bí. Chúng ta không cần lo cho nó, càng lo càng mệt, không lo mới không mệt a! Dù gì đi nữa hắn cũng là rồng ẩn trong ao, đến lúc sắp xuất hiện rồi! Cha à, hiện tại chúng ta cứ mạnh tay mà làm đi!
Quân lão gia tử hừ lạnh một tiếng nói:
- Mặc kệ? Không lo? Ngươi nghĩ hay quá hả, ngươi không biết bản thân làm chú như vậy thật sự không hết lòng hết dạ rồi. Tuổi của Mạc Tà đã lớn, không lẽ người không quan tâm đến chuyện cưới hỏi gì của nó sao?