Đường Nguyên đột nhiên mím môi cười. Sau một lúc mím môi cười, tựa hồ không khống chế nổi liền giơ tay bị lấy miệng, cười đến cả người run rẩy. Sau một lúc nữa tựa hồ không thể khống chế mà gập cả người lại mà cười.
Đường Nguyên trong khoảng thời gian này được Quân đại thiếu soi sáng, tựa hồ cỏ vẻ trò giỏi hơn thầy. Bởi vậy người khác nghe không hiểu mấy câu này của Quân đại thiếu gia, chứ Đường mập thì hiểu quá rõ ràng, hỏi sao hắn không cười chứ.
Mấy người không rõ trắng đen thì lại nhìn hắn cực kỳ khinh thường.
Tên Đường mập này quả thật chẳng có nghĩa khí, hắn là một bọn với Quân Mạc Tà, giờ phút này thấy tên kia xấu mặt mà hắn lại tõ vẻ vui sướng khi thấy người ta gặp họa! Mức độ nhân phẩm của tên này, quả thật là khiến người ta khinh bỉ.
- Quân công tử tài hoa xuất chúng như vậy, há có thể nhận thua vậy sao? Bất kể như thế nào cũng không thể không đem một bài thơ của mình ra cho mọi người đánh giá chứ.
Tên Hàn Chí Đông lúc nãy thấy vậy liển nhảy ra hò hét cổ động, hắn muốn làm mọi cách để cho Quân Mạc Tà lần này phải xấu mặt một lần.
- Chẳng lẽ Quân công tử không muốn cùng chúng ta tỉ thí trận này sao?
Mai Cao Tiết lạnh lùng nhìn hắn.
- Quân tam thiếu là người trong gia đình mê võ, không hiểu biết văn chương cũng là điểu khó tránh.
Một tài tử của Văn Tinh thư viện ha hả cười đắc chí, nhìn thấy Quân Mạc Tà xấu mặt khiến hắn cực kỳ thấy thoải mái.
- Nếu nhận thua, cũng là chuyện trong dự liệu của mọi người mà, chẳng lẽ mọi người còn cảm thấy bất ngờ sao?
Lời vừa nói ra, tựa như một câu chuyện cười siêu cấp, Khiến cho kẻ muốn cười lẫn kẻ không muốn cười đều cất tiếng cười to, trong tiếng cười mang đầy ý giễu cợt.
Thật sự ta rất khinh thường các ngươi!
Những lời này Quân Mạc Tà đương nhiên sẽ không nói ra. Có điều các ngươi muốn bị chửi, bổn công tử không cố gắng lấy hơi chửi một trận thì cảm thấy rất xin lỗi các ngươi rồi.
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng, ra vẻ xúc động nói:
- Nếu các vị tỏ vẻ cung kính như vậy, mà bổn thiếu gia từ chối thì bất kính, phải xấu hổ một phen rồi. Có điều, chuyện "Nghiên cứu học vấn" là chuyện cho tới bây giờ bổn thiếu gia chưa từng làm qua. Vậy cũng không làm một bài thơ như đề bài, mà tùy tiện "ngâm" một khúc góp vui cho mọi người vậy.