(P1)
- Quân tam công tử, tuy rằng hai vị sư tôn quang minh lỗi lạc, sớm coi chuyện thắng thua như nước chảy mây trôi nên cũng không thèm so đo với ngươi. Tuy họ khinh thường không thèm chấp nhặt với ngươi, nhưng ta lại có một vấn đề muốn hỏi. Quân công tử ra vế trên, vậy có làm nổi vế dưới không? Nếu như ngươi còn có vế dưới, xin hãy đem ra để chúng ta được mở rộng tầm mắt.
Một tên trong đám thư sinh của Văn Tinh thư viện đứng ra hỏi. Hiển nhiên bọn hắn cố tỏ vẻ ta thua ván này nhưng không phục.
- Nhà ngươi sao mà còn giả dối hơn cả Lý Du Nhiên nữa!
Quân Mạc Tà trố mắt ngạc nhiên nhìn hắn:
- Xin ngươi trước khi nói hãy dùng não chứ đừng dùng mông mà nghĩ! Nếu mà ta có thể đối được vế trên thì cần quái gì phải lấy nó ra để làm khó dễ người ta? Ngươi trước đây từng bị lừa đá trúng đầu sao? Văn Tinh thư viện không biết sao lại đào tạo được một tên ngu dốt như vậy?
- À, đúng rồi, ta xem ngươi không những có được một cái đầu ngu ngốc, chắc cái lỗ tai cũng điếc luôn rồi? Trước khi đọc ra thì ta đã nói trước là đây là của người khác làm, đến nay vẫn chưa có người đối lại được nên ta mới mượn tạm mà dùng, cái lỗ tai nào của ngươi nghe ta nói tự mình làm hả? Ta xem ngươi hoặc là không có não, hay là não để lâu trong óc không dùng nên hỏng rồi! Lại còn muốn ta đọc vế dưới? Ngươi thực còn không biết xấu hổ mà dám mở miệng! Bộ Văn Tinh thư viện đều là thứ giảo hoạt, ham thắng thua đến nỗi không cần mặt mũi nữa sao?
Quân đại thiếu gia lần này mở miệng lại không có người phản đối, dù sao trước khi đọc vế đối hắn cũng nói trước là câu đối này không phải bản thân hắn làm ra mà là "mượn tạm" của người khác, đem ra làm khó người, vậy mà giờ lại có tên thư sinh kia vì muốn vãn hồi một chút mặt mũi nên ngu ngốc nhảy ra chất vấn, đúng là một phen tính toán không xong còn bị người ta nhạo báng!
Tên thư sinh kia nhất thời liền mặt đỏ tía tai!
Người khác c*̃ng chưa kịp nhận ra, nhưng bên này Lý Du Nhiên đã lặng lẽ trợn mắt, làm quái gì mà mang cả ta vào chứ? Cái gì gọi là "còn giả dối hơn cả Lý Du Nhiên nữa!"???
"Con bà nó, cái này gọi là người nói ra sao? Sao ta lại biến thành tên giả dối rồi?"
- Sư phụ vừa mở miệng nhận thua, quay mặt lại liền phái đồ đệ ra trổ tài vô lại? Văn Tinh thư viện chẳng lẽ lại là loại không biết chịu thua sao?
Quân Mạc Tà thiếu điều gào lên, vừa lớn giọng vừa tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Nếu quả thật không muốn nhận thua thì bổn công tử nhịn một chút cũng không hề hấn gì! Bổn công tử tuy rằng không phải kẻ tốt lành gì, nhưng cũng biết thế nào gọi là kính già yêu trẻ…à, kính già yêu người hiền mà!
Thì ra ngươi còn biết mình không phải là người tốt sao? Hầu như tất cả mọi người đều trợn trừng hai mắt.
Có người nào "kính già yêu người hiền" như vậy sao? Suýt chút nữa ngươi đã cho hai vị "lão phu tử" đáng kính kia một vé tham quan địa phủ rồi.
- Nhan Phong, lui ra! Thua thì nhận thua, không cần tranh cãi vô ích, cần gì phải câu nệ vì nửa câu một chữ. Trận này chẳng qua là trận đầu, chẳng lẽ bằng vào Văn Tinh thư viện chúng ta mà còn không thắng lại trận sau sao?
Khổng Lệnh Dương run rẩy há miệng dùng lời lẽ nghiêm khắc quát bảo đệ tử mình lui xuống.
Không câu nệ vì một trận thua, chẳng qua là lời của Khổng lão tiên sinh nói cho sướng miệng, chứ đây không chỉ đơn giản là một cuộc thi mà còn là cuộc so đo mặt mũi nữa. Mấy năm trước "Kim Thu tài tử yến" tuy có thắng có thua, nhưng lúc đó là cử hành ở hòn đảo trung tâm Lạc Nguyệt hồ, với lại Hoàng đế bệ hạ cũng không có mặt. Nhưng lần này lại được tổ chức trong hoàng cung, không chỉ có Hoàng đế bệ hạ mà còn không thiếu một vị quan chức cấp cao nào, quy mô tất nhiên là hơn gấp mấy lần, nếu trận sau mà thua nữa…
Chẳng phải sẽ làm người ta thất vọng cực kỳ!
Nếu nói ngày xưa Văn Tinh thư viện thống hận nhất là tên mập ăn chơi trác táng Đường Nguyên, vậy thì hiện tại Đường mập đã rớt xuống hạng nhì, nhường cái vinh dự đầu bảng cho Quân đại thiếu gia của chúng ta, hơn nữa vị trí này chắc chắn muôn đời không thay đổi, khiến cho giả trẻ lớn bé trong Văn Tinh thư viện nhắc tới lại thấy hận thấu xương…