Dịch Giả: Tiểu Láng
Nhìn tiếp lần nữa thì thấy đó là do mấy trăm cái bàn làm thành một cái đại linh (khoảng trống to ở giữa do nhiều bàn ghép khép kính lại mà thành), ở giữa còn có ý để trống ra một khoảng không gian không nhỏ, chẳng lẽ, yến tiệc này còn có tiết mục biểu diễn gì sao? Đại lão gia còn có thể biểu diễn ca múa sao? Bình thường lão gia chắc là không được, không thể để mất mặt ở đây được…
- Kim Thu tài tử yến khai mạc, xin mời các vị nhập tiệc.
Quân Mạc Tà đi theo một gã nội thị, ngồi xuống chỗ ngồi Quân gia, ngẩng đầu nhìn lên, đối diện một người đang nhìn hắn, đúng là Lý Du Nhiên, Lý đại công tử cũng không như Quân đại thiếu gia thản nhiên chú ý xung quanh, mà luôn luôn đặt lực chú ý chăm chú vào trên người Quân đại thiếu gia quần áo lụa là, giờ phút này thấy hắn nhìn qua, mỉm cười, nâng lên chén rượu, tỏ vẻ hỏi thăm. Quân Mạc Tà cười giễu một tiếng, đặt mông ngồi xuống, thuận thế liền bắt chéo chân, đây cũng là động tác chiêu bài của Quân đại thiếu gia quần áo lụa là.
Phía sau nhẹ nhàng truyền tới mùi thơm đặc biệt, không cần nhìn cũng biết, loại hương thơm từ trên cơ thể thanh xuân của thiếu nữ này, tuy rằng hiếm có, nhưng không hề xa lạ, Quân đại thiếu gia ở bên cạnh Độc Cô Tiểu Nghệ đã nhiều lần lãnh hội qua, xem ra phía sau là Độc Cô gia. Mặc dù không quay đầu lại, nhưng Quân đại thiếu gia cũng có thể rõ ràng cảm giác được, phía sau lưng mình có một đôi mắt đẹp đang si ngốc nhìn mình.
Phía trên kia, đồng dạng cũng có một đôi mắt như thu thủy nhẹ nhàng nhìn sang, Quân Mạc Tà ánh mắt nhìn sang, vừa khéo chứng kiến Linh Mộng công chúa hai gò má ửng đỏ, vừa quay đầu đi. (Xấu hổ ấy mà:88:)
Các nàng này sao lại thế nhỉ, không phải thực là nhìn trúng mình chứ, nàng lần trước cắt tóc huyết thệ rắm chó kia tuy rằng thật là trịnh trọng, nhưng mà chính mình lại không phải như vậy a, mới nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy bên hông một trận đau đớn. A! Là ai có thể có thủ đoạn cao như vậy, có thể che dấu sát khí tốt như vậy, lẻn đến bên cạnh mình mà mình không phát hiện ra, quay đầu nhìn lại, thì ra Độc Cô Tiểu Nghệ tiến tới nói chuyện với hắn, lại thấy được hắn cùng Linh Mộng công chúa tựa hồ như đang "nháy mắt đưa tình", kết quả là, ở bên hông hắn nhéo một cái…
Quân Mạc Tà nhe răng, lão tử há có thể bị nữ nhân khi dễ? Quân đại thiếu cũng không quay đầu lại, thuận tay đưa về sau sờ, cũng không biết là đã sờ vào địa phương gì, liền dùng sức nắm một chút để trả thù. Trong tay lại chỉ cảm thấy một mảnh mềm mại, ôn như giống như nắm bọt biển, rồi lại thập phần đàn hồi, rất là thích tay.
- A!
Độc Cô Tiểu Nghệ kêu lên một tiếng sợ hãi, Quân đại thiếu gia dù da mặt dày, so với tường thành còn dày hơn mà trên mặt cũng đỏ lên, nhanh như chớp rút tay trở về, nhưng ánh mắt mọi người đều đã đổ dồn nhìn lại đây, hiển nhiên đã đem một màn này thu hết vào trong mắt.
Chỉ thấy tiểu nha đầu kia khuôn mặt đỏ bừng lên, tư thế có chút quái dị, đôi tay nhỏ bé thì muốn xoa xoa địa phương vừa bị "bóp" rồi lại ngượng ngùng, vừa thẹn vừa vội, trong mắt cơ hồ sắp nhỏ lệ.