Dịch Giả: Tiểu Láng
- Tiếp tục tỷ như…Quân tam thiếu "đánh gục" Độc Cô gia tộc Anh Hùng Hào Kiệt Trùng Thượng Tiền ở trong nhà, nhớ trước đây, Quân tam thiếu nhìn thấy bảy người bọn hắn từ trước đến nay đều là trốn xa, nhưng lần này, lại một lần tóm gọn, lại còn cùng Vô Địch đại nhân đánh cược. Mượn một hồi đấu giá ở Quý Tộc Đường làm cho Độc Cô gia tộc thiếu Quân gia các ngươi chín nghìn vạn lượng bạc, thực sự là số lượng khổng lồ a…
- Lại nghe nói, Bát đại chí tôn Ưng Bác Không, trước mắt không hiểu tại sao lại ở trong Quân gia… Ha ha, Quân tam thiếu. Còn muốn ta nói thêm gì nữa không?
Lý Du Nhiên điềm đạm nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
- Ta rất không hiểu, vì sao mỗi một việc, đều có thân ảnh của ngươi chứ. Thật sự là cao nhân a, bí hiểm a.
A, bí hiểm a!
Quân Mạc Tà trong mắt hàn quang chợt lóe, cười hắc hắc, ba lăng nhăng nói:
- Kỳ thật, ta cũng rất kỳ quái, thân ảnh của Du Nhiên công tử. Tựa hồ cũng là nơi nơi đều có…, thật sự là phi phàm, từ giang hồ đến triều đình, từ nhất phẩm cho đến chí tôn, giống như nơi nơi đều có. Xem ra ngươi hủy dung coi như là lãng phí rồi. Sẽ không sợ hù dọa trẻ em sao. Cho dù không dù dọa trẻ em. Hù dọa hoa cỏ cũng là không tốt a.
Lý Du Nhiên ánh mắt lại là một trận dao động, mơ hồ hiện lên một đạo sắc nhọn, tiếp theo rồi lại khôi phục lại sự ưu nhã như trước, giống như là rất ngượng ngùng, nhẹ giọng nói:
- Tam thiếu quả nhiên là người họ Quân.
- Nói nhảm, thiếu gia chính là con cháu Quân gia. Chẳng lẽ Du Nhiên công tử kỳ thật không phải là họ Lý hay sao.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng.
- Đúng vậy, đúng vậy!
Lý Du Nhiên ánh mắt trở nên xa xăm thâm thúy, nhẹ nhàng hít một hơi, nói:
- Tam thiếu, những sự tình trước kia, luôn luôn là ta coi thường ngươi, nhưng, từ khi Ngọc san hô bạo tạc, ha ha…
Lý Du Nhiên đột nhiên ngẩng đầu. Nhìn thẳng vào ánh mắt Quân Mạc Tà:
- Tam thiếu. Đừng tưởng rằng người trong thiên hạ đều là kẻ ngu. Dưới gầm trời này, người thông minh có rất nhiều, ngươi thông mình, người khác liền chưa chắc không phải!
- Vậy sao? Nói vậy "người khác" này có cả Du Nhiên công tử ngươi sao?
Quân Mạc Tà càn rỡ cười, liếc mắt nhìn hắn nói:
- Nếu không phải ngươi hủy dung ở nhà, lại có thể đoán ra được sao.
Nghe hắn một lần nữa nhắc tới dung nhan bị hủy hoại, Lý Du Nhiên trong mắt hiện lên một đạo chua xót, chợt lại tiêu sái nở nụ cười, sóng mắt ôn nhu. Thậm chí còn mang theo sắc thái yêu dị, cười cười, nói:
- Có thể nói là như vậy, chính vào lần ngọc san hô nổ mạnh đó đã khiến cho ta suy nghĩ rất nhiều, cũng hiểu rõ rất nhiều sự tình.
Tuy rằng lúc trước vẫn không thể xác định, nhưng lúc trước có rất nhiều người ta chưa từng để vào trong mắt (ý nói coi trọng), thì giờ đã đi vào, mà ban đầu rất nhiều người ta tưởng đã biết rõ, giờ ta lại nhận ra là "biến hóa khó lường", chưa chắc đã có thể nắm rõ được. Tuy nhiên như vậy lại càng thêm thú vị.
- Cho nên, ta kỳ thật hẳn là phải cảm ơn lần bạo tạc đó mới đúng.