Dịch Giả: Tiểu Láng
Hoàng đế bệ hạ thở dài; xem ra hôm nay không thể hỏi ra được điều gì từ tên Bàn Tử (mập) này rồi, tuy nhiên câu trả lời của hắn…Cũng thật sự là có chút rất lưu loát, điều này cũng có chút kì lạ đi. Có chút phiền não cùng mệt mỏi trở lại trên long ỷ ngồi xuống, nhíu mày trầm tư.
Lão đứng dậy rời ghế, khoanh tay mà đứng, đứng ở trước mặt Đường mập mạp, vốn là muốn dùng đại điện nghiêm trang mà phát huy uy nghi lớn nhất của mình, từ đó áp bức tâm lý Đường mập mạp. Điểm này lão vốn dĩ có thể làm được rất thành công, nhưng ngàn vạn lần không nên là ngay khi lão đứng dậy vấn đề đầu tiên liền hỏi về Quân Mạc Tà.
Vì như vậy, Bàn Tử trong lòng ngược lại bị lão gợi lên sự sùng bái với Quân lão đại, vô hình trung liền triệt tiêu cỗ uy áp này, vì thế mà nó tác dụng không lớn lắm…
- Trẫm biết rồi, ngươi có thể lui xuống.
Hoàng đế bệ hạ có chút mệt mỏi dùng tay bóp bóp trán của mình, tay kia thì nhẹ nhàng vẫy vẫy.
Đường mập mạp như được đại xá, nhất thời tinh thần và thể xác đều thả lỏng. Trời cao a, đất dày a, cuối cùng cũng vượt qua được rồi. Đang muốn đứng dậy tạ ơn, đột nhiên! Hoàng đế bệ hạ lập tức ngẩng đầu, hai ánh mắt lợi hại giống như hai mũi tên nhọn, thẳng tắp chiếu vào trong mắt Đường Nguyên, từng chữ từng chữ, âm trầm, hỏi thẳng:
- Người làm ra chủ ý này, có phải là Quân Vô Ý hay không?
Đường Nguyên vừa muốn đứng lên, tâm thần đang thả lỏng, chỉ cảm thấy cả người đột nhiên không có lấy nửa điểm khí lực, đột nhiên nghe được câu hỏi của Hoàng đế, mới vừa nghe được một chữ "Quân", liền nhất thời luống cuống, cũng không nghe rõ được là Hoàng đế bệ hạ nói về cái gì, thất kinh ngây người, miệng rộng há to, theo bản năng kinh hô một tiếng:
- A!
Hoàng đế bệ hạ nhìn Đường Nguyên, hơi nở nụ cười:
- Chẳng lẽ không phải sao?
Lại nói tới Quân đại thiếu gia bên này đi tới hai bước, vẫy tay kêu lên:
- Ồ, ngươi che mặt nên ta không nhận ra tiểu tử nhà ngươi!
Cũng đang tiếp đón Lý Du Nhiên.
Lý Du Nhiên đột nhiên dừng bước, lẳng lặng đứng lại chờ Quân Mạc Tà đi đến. Vài vị công tử bên người hắn cũng muốn cùng hắn lưu lại, Lý Du Nhiên nhẹ nhàng phất tay, tuy rằng chưa nói gì, nhưng dụng ý lại phi thường rõ ràng. Trong cử chỉ nhẹ nhàng biểu đạt ý của mình, phía sau mọi người liền không có ai dị nghị, đều rời đi.
Đây chính là uy nghi vô hình! Mặc dù Quân Mạc Tà trong mắt nhìn ra được đây thuần túy chỉ là ra vẻ, nhưng mà có thể giống như Lý Du Nhiên lúc nào cũng đều giả bộ, hơn nữa giả bộ ngay cả hắn cũng tin, đây là một loại cảnh giới! Lý Du Nhiên giơ tay, mỗi một cử động, đều có chút tiêu sái tự nhiên, tự nhiên vì vậy mà làm cho người ta cảm giác được một loại ngọc thụ lâm phong, siêu trần thoát tục.
Hắn thản nhiên nhìn Quân Mạc Tà, trong ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp. Có bình thản, có ý chí chiến đấu, có kiêng kị…Nhưng tất cả đều chỉ là chợt lóe lên.
- Không biết Quân tam thiếu có gì chỉ giáo?
Ly Du Nhiên thái độ không lộ vẻ thân cận, cũng không lộ vẻ không thân, nhưng thanh âm trong trẻo, không cao không thấp, làm cho người ta nghe được liền thoải mái không thôi.