Vậy dùng tôn nữ ngươi gán nợ đi!
Một tên thái giám mập mạp cầm phất trần xuất hiện ở bậc thang cao nhất ở cửa đại điện, vẻ mặt trắng bệch khắc khổ, hắn cất tiếng lanh lảnh quái dị mà nói to:
- Đã tới giờ, xin mời các vị vị đại nhân, các vị tài tử, các vị công tử dời bước tới Hàm Hương Điện chờ yết kiến bệ hạ!
Quân Mạc Tà nôn khan một tiếng, thanh âm này quả thực là con mẹ nó mất hồn nha. So với trên tivi còn muốn khó nghe hơn.
Cái này cũng không gì đáng trách, truyền hình đều là bắt chước theo, chưa bao giờ có một thái giám chân chính lên đài biểu diễn, nhưng hiện tại vị này chính là một người hàng thật giá thật dưới háng thiếu "một bộ phận" quan trọng nha!
Các vị lão tử và nhân sĩ nhất tề nhìn nhau, lòng hiểu mà không nói ra. Hàm Hương Điện chính là một trong những cung điện lớn nhất trong hoàng cung, đủ chứa hơn một ngàn người đồng thời ngồi ăn cơm, xem ra Tài Tử Yến lần này, quy mô lớn hơn những lần trước vô cùng, tại sao lại không thông báo sớm vài ngày a, rất nhiều tài tử tài giỏi bên ngoài còn chưa trở về!
Đám người Quân đại thiếu đang muốn đi thì nghe thái giám the thé nói:
- Bệ hạ có chỉ, vời Trung Dũng Hầu Đường Vạn Lý và tôn tử Đường Nguyên vào yết kiến!
Đường Nguyên hoảng sợ nhìn Quân đại cao nhân:
- Cái chó gì nữa đây?
Quân đại cao nhân đảo cặp mắt trắng dã, xoay người không thèm để ý tới Đường Nguyên: "Ngươi nghĩ ca ca ta là thần tiên sao? Cái gì cũng lôi ta ra hỏi?"
Quân đại quần áo lụa là lắc lắc mông, xoay xoay đầu nhẹ nhàng theo hướng Hàm Hương Điện mà bước, mọi người đều trợn tròn mắt mà nhìn.
Quân Chiến Thiên lão gia tử đang đứng trên bậc thang nhìn thấy tôn tử bày ra cái bộ dáng ấy liền cảm thấy đầu có chút đau đớn: "Lão phu kêu ngươi ẩn giấu cho tốt, cũng không kêu ngươi ẩn giấu cái kiểu quái dị thế này ah? Đây đúng là hạc trong bầy gà mà, không đúng, phải gọi là gà trống giữa đàn hạc mới chính xác! Xong rồi xong rồi, cả đời lão tử tên tuổi anh hùng, liền bị hủy trên cái mông đang lắc lắc của tiểu tử ngươi rồi!"
Độc Cô Vô Địch lão gia tử vênh mặt lên tiến tới, mắt thì nhìn vào cái mông đang xoay xoay lắc lắc của Quân Mạc Tà, miệng thì tấm tắc không ngớt lời:
- Lão Quân, tính ra đây là lần đầu tiên lão phu nhìn thấy tôn tử của ngươi sau khi hắn trưởng thành phải không? Quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt càng thấy nổi tiếng. Giỏi lắm a. Thật sự là không giống người thường tí nào, anh dũng bất quần nha ha ha ha...
Tuy miệng hắn thì luôn mồm khen, nhưng ngữ khí thì vô cùng cổ quái!
Quân Chiến Thiên hừ một tiếng, nhíu đôi mày bạc, đột nhiên dừng bước nói:
- Lão Độc Cô, ta nhớ hình như Độc Cô gia các ngươi đang thiếu Quân gia chúng ta chín trăm ngàn lượng bạc thì phải, ngươi còn ở đây giả bộ ngây thơ với ta là sao? Chuyện này nói cho rõ ràng một lần đi.
Quân lão gia tử xưa nay tuy già những vẫn cường mãnh, tranh đấu cả đời với Độc Cô lão gia tử, làm sao chấp nhận chế giễu thế này, sẵn đang nắm nhược điểm trong tay, lúc này lão thất phu lại cả gan liều lĩnh đến trêu chọc, Quân lão gia tử sao có thể nhịn? Lão vừa mở miệng liền ép trả nợ!