Dịch Giả
- Thì sao? Ta không biết thì sao? Chẳng lẽ bọn hắn rất nổi tiếng sao?
Người hỏi tỏ vẻ kinh ngạc. Chẳng lẽ hai tên đáng khinh dương dương tự đắc này, cái đám không dạy nổi này lại là đại nhân vật sao? Nhìn hình tượng này…thật không giống nha…
- Kinh thành tứ hại, ngươi biết chứ?
Tên còn lại nheo mắt, dùng một loại khẩu khí chỉ điểm cho kẻ lầm đường, nói.
- Cái này thật ra ta có biết a. Chính là Đường heo mập, Quân ác bá, cũng chính là con rệp trong nhà xí và ruồi bọ trên mâm cơm… Chẳng lẽ?
- Không sai! Trước mặt chính là hai vị đỉnh đỉnh đại danh trong truyền thuyết Đường heo mập và Quân ác bá! Cũng chính là hai tên c*̀ng với con rệp trong nhà xí cùng với ruồi bọ trên bàn cơm nổi danh hậu thế đại hại.
- Thì ra là thế, chẳng trách vừa nhìn thấy hai người bọn họ đã sinh một loại cảm giác rung động kinh người. Kinh thành tứ hại, chậc chậc, hôm nay vừa thấy quả nhiên lời đồn không ngoa!
- Đúng thế, lại nói người như vậy mà cũng có tư cách tham gia hội tài tử, đúng là thời thế thay đổi, lòng người không tốt đẹp a, ài…!
- Ài…! Ta như thế nào lại cùng loại bại hoại này tồn tại trong đời, chỉ hận không thể đập đầu xuống đất cho đỡ nhục!
Một loạt âm thanh thở dài, ai oán như không dứt. Tiếng ồn ào, huyên náo vang khắp nơi, tất cả mọi người đều liếc mắt nhìn hai đại bại hoại, chỉ trỏ, xì xáo bàn tán. Ánh mắt mỗi người đều tỏ vẻ khinh bỉ, khinh thường hiện rõ trên mặt.
Quân Mạc Tà cùng Đường Nguyên hai người thoáng như không nghe thấy ngược lại rất tiêu diêu tự tại.
- Bàn Tử, còn nhớ rõ ngày đó ta nói với ngươi như thế nào không?
Quân Mạc Tà cúi đầu nói nhỏ
- Sao lại quên được.
Đường Nguyên lười biếng mở mắt ra:
- Ngươi vẫn không tin ta?
- Được, ta chỉ là sợ tiểu tử đầu heo nhà ngươi thịt béo đổ mắt quên thôi.
Quân Mạc Tà mắng.
- Ây, quân tử không mập không có uy. Đây chính là lời gia gia ta nói đó.
Đường Nguyên rung đùi đắc ý nói.
- Ách…ngươi như vậy mà mà cũng dám nói mình là quân tử!
Quân Mạc Tà nôn khan một tiếng. Hơn nữa, hiện tại chỗ này làm gì có cái gì gọi là chính nhân quân tử.
Sắp xếp Bàn Tử bên này xong xuôi, Quân Mạc Tà tạm yên tâm, phần còn lại phải xem chính mình phát huy! Con mẹ nó, hôm nay ta phải cho các ngươi thấy thế nào gọi là lưu manh. Lão tử lưu manh không chết các ngươi không thôi!
Ở trong này chờ sao? Lão tử nào có thời gian an nhàn như thế. Hừ hừ, hôm nay để cho lão tử làm lưu manh tới c*̀ng đi!
- Ngươi đó, nói ngươi đó, nhìn cái gì vậy? Đẹp lắm sao?
Quân Mạc Tà nheo mắt, hỏi một tên lòe loẹt đang lén trộm nhìn mình. Người này nhìn kĩ thì ra là người của Mạnh gia. Lần trước cũng từng tham dự với Mạnh Hải Châu cùng nhau hãm hại Đường bàn tử, còn nhớ dường như gọi là Mạnh Phi, nhưng hiện tại lại giả vờ như không biết.
- Không nhìn gì cả.
Kẻ được gọi là Mạnh Phi tiểu gia hỏa cũng rất ư là xấu, mắt lé, đầu lệch. Quân Mạc Tà cũng dễ nhận ra được, phàm người nào được mời lại không có chút thân phận. Mạnh gia cũng không phải là một gia tộc nhỏ.