Dịch Giả
Quân Mạc Tà vẫn chưa rời khỏi giường. Hắn đang chìm giấc mộng của mình, nhưng tóc tai của hắn thì trông thật dọa người.
Hiện tại thì q**n l*t của hắn đã ướt, không thể mặc được nữa rồi.
Thật sự là dọa người mà!
(Cái này không cần nói nhiều, tin tưởng mọi người đọc đều hiểu được)
(Biên: Chỗ này ta c*̃ng để nguyên theo dịch giả thôi, chứ mà tả theo lời thằng cha tác giả thì:12:.)
Thật là đáng xấu hổ a! Mộng tinh, chuyện như vậy sao lại có thể phát sinh ở đại sát thủ Quân Mạc Tà ta chứ.
Ai, loại chuyện này thật là mất mặt, ta như thế nào lại vậy chứ, nói ra thì ai tin a. Đường đường là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất a.
Quân đại thiếu vội vàng kéo mền, đắp lên toàn thân. "Lần đầu tiên của ta đã trôi đi như vậy, thật sự là có quỷ mà".
Ló đầu ngó nghiêng xung quanh một lúc, sau đó mới cong chân, n*ng m*ng lên thay nội khố. Thật sự phải thay a.
Cái này đúng là thật sự khó tiếp thu a.
Rất nhanh chóng, động tác vô cùng lưu loát, từ trong người lôi ra một cái nội khố.
Đang định tìm nơi thích nợp ném ra.
Nhưng ngay lúc này.
Đột nhiên!
"Phanh"
Ngay tại thời khắc nhạy cảm này, cửa phòng bị mở tung. Quân lão gia tử râu bạc trắng tung bay, trông như thần tiên, tiến vào.
Thần tình trông lo lắng, sốt ruột như cứu lửa, vừa mở miệng là hét lớn:
- Tiểu tử, ngươi sao còn không chịu dậy. Ngươi còn muốn ngủ tới khi nào đây.
Như thế nào lại có thể xảo hợp như vậy chứ, đúng ngay lúc thời khắc nhạy cảm này lại bị người bắt gặp.
Lại còn là một nam nhân, lão nam nhân!
Quân đại thiếu giờ phút này thật sự có chút muốn tự sát, nhanh như chớp liền rụt tay vào trong mền.
Một đống lý do mơ mơ hồ hồ cần lời giải vang lên trong đầu hắn:
- Cái này, cái này, gia gia người có thể hay không ra ngoài trước một chút.
- Trong tay ngươi là cái gì?
Quân lão gia tử lập tức dấy lên lòng nghi ngờ, không những không đi mà còn tiến lại gần.
Bước tới hai bước, mắt trợn lên, hét lớn:
- Lấy ra cho lão phu xem là cái gì!
- Không có, không có gì, thật là không có gì.
Quân Mạc Tà cảm giác cả hai đời của mình chưa bao giờ gặp phải chuyện chật vật như vậy.
Nằm chật vật trong chăn, nói vội ra giọng đầy ai oán:
- Ông nội, người cũng thật là quá không lịch sự rồi. Cháu đang còn ngủ, người sao cứ thế đá cửa xông vào, may mắn là bây giờ vẫn còn chưa có vợ a. Nếu như có cháu dâu rồi, chẳng lẽ lão gia cũng cứ thế xông vào sao?
- Ngươi vừa nói gi?
Quân lão gia tử nhất thời tức giận đến cực độ, đầu như nổ đom đom, mắt như b*n t*nh quang:
- Nghiệp chướng! Ngươi còn dám nói lão tử ta như vậy. Tiểu tử ngươi còn không nhanh mang đồ vật đó ra? Thế nào, đừng để lão phu phải nhọc công tốn sức.
"Soạt"
Bất chấp tất cả, lão gia tử sẽ vươn tay kéo mền. Công lực của Thiên Huyền cao thủ há để cho kẻ như Quân Mạc Tà chống lại được.
Nhất thời "sưu" một tiếng bị lột ra, hiện ra trước mắt của Quân lão gia tử.
Xuất hiện trước mắt lão là một vật có hình thể như quả trúng gà, ở giữa là một mảng đen tuyền, trường thương vẫn còn dựng đứng như đang chiến đấu, thô đến cực điểm, lại đang rung rung như đắc ý.