Dịch Giả: Hannhantam
- Không không không! Tâm ý của sư huynh tiểu đệ vô cùng cảm kích!
Lý Du Nhiên dường như thống khổ lắc đầu:
- Đại sư huynh, người biết không! Bây giờ cứ đến buổi tối, mỗi khi ta nhắm mắt, lại xuất hiện trước mặt ta chính là bốn vị sư huynh, cả người máu tươi đầm đìa, vết thương dày đặc...Ta ta...Ta Lý Du Nhiên quả thật vô cùng hổ thẹn với bọn họ! Chuyện thủ nỏ lần này, Nhị hoàng tử chắc chắn sẽ vận dụng lực lượng lớn nhất bên người hắn hộ tống đến kinh thành, gồm cả ngoài sáng và ẩn trong bóng tối, cao thủ hằng hà sa số! Nếu đại sư huynh các ngươi lại phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn...Như vậy tốt nhất là tiểu đệ quyết tâm từ chối!
Ở phía trên nhất thời xuất hiện một trận thở dài cảm động. Quân Mạc Tà ẩn dưới lòng đất trong lòng không khỏi chửi ầm lên: Mẹ kiếp giả bộ thật sự giỏi a! Lý Du Nhiên này thật sự có năng khiếu giả bộ, tuyệt đối đã đạt đến trình độ tông sư, quả thực đã muốn vượt lên trên ta rồi.
Nếu là ngươi không có ý định để cho bọn họ ra tay, vậy ngươi cần gì phải tận lực nhắc tới chuyện này trước mặt bọn họ? Bây giờ người ta muốn di, ngươi lại đề cập đến chỗ lợi hại, lại còn nói rõ việc uy h**p đến bản thân ngươi, sau đó lại còn giả bộ đổi giọng nói không muốn người ta đi...
Cho dù ngươi hết sức ngăn cản, từ chối tất cả, thành công ngăn cản thì đó cũng chỉ là bọn hắn biểu hiện ra ngoài mặt. Trong lòng bọn hắn nhất định đối với ngươi vô cùng cảm động, sẽ vụng trộm mà đi. Phần tâm cơ này của ngươi quả nhiên rất cao minh, trước kia ta đã khinh thường tiểu tử này rồi.
Rõ ràng muốn biến người ta thành pháo hôi cho mình nhưng lại khiến cho người ta cảm động, tự mình nói muốn đi. Làm cho bọn hắn cảm thấy như đang thiếu nợ ngươi, cảm thấy ngươi thật là vĩ đại…
Quả thực tê dại cả da đầu, giả bộ cũng không đến mức như thế này chứ!
Quả nhiên!
- Làm sao có thể như vậy!
Bên trên ba người đồng thanh kêu lên:
- Chúng ta có thể nào nhìn thấy tiểu sư đệ cả nhà lâm vào cảnh nguy hiểm mà ngồi yên không để ý đến, vậy chúng ta là người ngoài sao? Việc đó nói sau, nếu bây giờ Lý gia chiếm được đám thủ nỏ kia, chúng ta c*̃ng có thể an tâm một chút. Việc này không cần nhắc lại nữa, cứ quyết định như vậy! Đến lúc đó, ba người chúng ta ra tay, nhất định giúp Lý sư đệ đem Huyền thú nỏ đoạt lại, hoàn chỉnh giao đến tận tay sư đệ! Nếu tiểu sư đệ vẫn còn lo lắng, ngươi phái thêm thủ hạ đến viện trợ cho chúng ta là được!
- Đại sư huynh...Nhị sư huynh...Tam sư tỷ...
Lý Du Nhiên giống như cảm động nói không ra lời, nhưng thái độ tựa hồ càng ngày càng kiên quyết:
- Nhưng là, tiểu đệ như thế nào có thể yên tâm đáp ứng a!…Tiểu đệ ta thật sự là thấy hổ thẹn trong lòng...Thật sự là lương tâm bất an...
- Nam tử hán đại trượng phu, sao lại cứ như đàn bà vậy? Sự quyết đoán, dứt khoát ngày thường của ngươi chạy đi đâu mất rồi?
Thanh âm vang lên là của một nữ nhân, xem ra chính là Tam sư tỷ của hắn:
- Lý sư đệ! Ngươi không cho chúng ta đi, chẳng lẽ ngươi muốn đứng nhìn Lý gia từng bước tiến vào hiểm cảnh sao?