Dịch Giả: Tiểu Ura
Ba nữ nhân kia nào chịu buông tha, đồng thời nhanh chóng nhào tới. Đường mập mạp tốc độ không so được với ba bà cô linh hoạt nơi đây, bị Tôn Tiểu Mỹ nhéo lỗ tai, thúc ép lôi trở về. Đường mập mạp không được than khóc, không được xin xỏ, liền trong nháy mắt chịu đủ mọi ngược đãi.
- Tốt! Tên Đường bàn tử ngươi! Cư nhiên dám thông đồng với Quân tam thiếu đi cái nơi không biết gọi là cái gì đó. Hôm nay nãi nãi không đem một thân toàn mỡ của ngươi đốt đèn thiên đăng là không được mà! Ngươi thật có tiền đồ nha, mở miệng ra là nói tới các cô nương!
Tôn Tiểu Mỹ ở phía trước ra tay trước. Tam nữ bị Quân Mạc Tà vung tay múa chân mắng to cũng không dám phản bác, mỗi người đang tích một bụng đầy oán khí, mập mạp kia xuất hiện đúng lúc trở thành nơi trút giận. Không dùng hắn để trút giận thì đúng là phí vật báu từ trên trời rơi xuống mà, hơn nữa, còn có lý do trút giận một cách quang minh chính đại nữa chứ.
Đường Nguyên nước mắt nước mũi văng tung tóe, bộ mặt cùng thân thể béo phì đều chịu thảm như nhau. Trong phút chốc trên thân thể tròn vo, bộ mặt béo phị của Mập Mạp chẳng biết đã trúng bao nhiêu quyền cước. Cùng một lúc, xanh đỏ tím vàng màu nào cũng có đủ cả, tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa. Quân tam thiếu mạnh mẽ kia đầy lòng từ bi muốn cứu mạng huynh đệ trong biển lửa, nhưng vẫn không tìm được cách nào.
Xem ra, chỉnh đốn Mập Mạp cũng là một việc khá tốn sức, tam nữ mệt mỏi thở phì phò, cuối cùng dừng tay, lúc này mới nhớ tới bên cạnh còn có một tên đầu sỏ chân chính. Cái này thực là nắm được nhược điểm, cuối cùng có thể phát tiết ra bức bối tràn đầy. Đường Nguyên rốt cục ngẩng đầu ai oán.
-Quân Mạc Tà, không nghĩ tới ngươi...
Tam nữ đột nhiên đồng thời ngậm miệng, trong phòng trở nên yên tĩnh.
Vừa nhìn về phía Quân Mạc Tà vốn đang ngồi, bốn người đồng thời choáng váng, Quân tam thiếu chẳng biết đã biến mất khi nào.
Ngay cả dược thảo trên mặt đất cũng không thấy.
Động tác này thật sự là cực kỳ thần tốc.
Trong cung truyền ra tin tức: Lệnh cho Đường lão gia tử mang tôn tử Đường Nguyên, sáng sớm ngày mai vào cung gặp mặt. Đường Vạn Lý lão gia tử không hiểu duyên cớ làm sao, nhưng lệnh vua khó cãi, đành phải phái người tới Quân gia, đón tôn tử mà mình đã trục xuất khỏi gia môn về nhà.
Đường đại thiếu mặt xám mày tro liên tục khấu tạ thần phật trên trời, rốt cục thoát khỏi bể khổ, ngay cả quần áo cũng không kịp thay, vạn phần chật vật chạy thục mạng mà về. Lần đầu tiên hắn cảm thấy gia gia mình thật sự khả ái, như thần phật cứu khổ cứu nạn.
Thời gian dần trôi, sắc trời đã dần dần chuyển sang tối. Quân gia đại viện đột nhiên mở đại tiệc chiêu đãi Độc Cô Đại tướng quân cùng Tôn thượng thư, hai vị khách quý.
Lần yến hội này xét về quy cách cấp bậc thực là tương đối cao cấp, chính là từ Quân lão gia tử cùng Quân Vô Ý tự mình bồi tiếp, nhưng Quân Mạc Tà lại như là bốc hơi, biến mất vô tung vô ảnh. Khiến ba vị nương tử quân nghiến răng nghiến lợi muốn tìm hắn tính sổ càng thêm khí tức cành hông.