Dịch Giả: Tiểu Ura
- Đao tốt!
Linh Mộng công chúa hâm mộ nhìn, yêu thích không nỡ buông tay. Hiện tại, trong lòng nàng đã cơ bản xác định một việc. Chẳng qua, chuyện này, nàng cũng không muốn nói toạc ra.
Bởi vì hiện tại, nàng mới cảm giác được, tựa hồ...Quân Mạc Tà lúc trước đeo bám mình, bỡn cợt, quần áo lụa là, khắp nơi đều có thủ đoạn lưu manh của hắn, đại để bất quá chỉ là một loại thủ đoạn che dấu mà thôi?
Nếu như bằng không, chưa cần nói đến một thân huyền công kinh thế hãi tục kia của hắn, tấm lòng nghĩa khí, kiếm đảm cầm tâm, chỉ riêng y thuật siêu phàm kinh thiên động địa của hắn cũng đủ để ở kinh thành tạo nên sóng to gió lớn! Nhưng, thiếu niên này, điều kiện gia tộc cho phép, căn bản là nên đứng trên đỉnh phong hưởng thụ sự sùng bái kính ngưỡng của mọi người, nhưng lại thà rằng lựa chọn tự ô uế...
Những lời hắn nói lúc trước đều là sự thật? Hắn đối với ta thật sự cũng không có tình cảm!
Chúng ta có lẽ là thật sự không xứng, nhưng không phải hắn không xứng với ta, mà là ta không xứng với hắn.
Mấy năm nay, thật đúng là khổ cho hắn rồi.
Một người mang tuyệt kỹ như thế, tâm cao khí ngạo, là tuyệt thế thiếu niên khí độ cao thượng, nhưng lại không được thể hiện, bị mọi người xem thường cùng châm biếm trong cuộc sống, còn phải biểu hiện cực kỳ xấu xa, không có triển vọng... Đây còn hơn cả tra tấn a!
Cần phải có trí tuệ quảng đại cỡ nào, khí độ khoáng đạt cỡ nào, mới có thể thản nhiên đối mặt với hết thảy những điều này!
Thế nhân ai không muốn được mọi người khen ngợi? Ai không muốn được vạn chúng sùng bái? Ai không muốn bước l*n đ*nh cao? Quân Mạc Tà có được hết thảy điều kiện, nhưng lại không muốn chiếm lấy...
Linh Mộng công chúa đột nhiên thấy trong lòng chua xót.
Tuổi hắn bất quá cùng ta không sai biệt lắm mà thôi, nhưng chuyện tình hắn trải qua, lại bằng mấy lần, thậm chí mấy chục lần của ta... Hơn nữa, hắn làm chuyện tốt hành hiệp trượng nghĩa cũng không lưu lại danh tính, lại càng không yêu cầu báo đáp, thậm chí thà rằng chịu sự xem thường c*̉a người được hắn cứu...
Loại chí khí này, chính là Lý Du Nhiên há có thể so sánh được?
Trong phút chốc, hình tượng Quân Mạc Tà trong lòng Linh Mộng công chúa đột nhiên từ chỗ là vương bát đản không chuyện ác nào không làm, biến thành hình tượng cao lớn hào quang vạn trượng!
Giống như từ mười tám tầng Địa Ngục dưới mặt đất một bước lên tới ngoài ba mươi ba tầng trời! Vả lại, chính là công phu trong nháy mắt.
Linh Mộng công chúa đột nhiên cảm thấy mình vừa rồi phát ra huyết thệ. Tựa hồ cũng không có gì không thể chấp nhận...Hơn nữa, còn có một sự hoan hỉ mơ hồ trong lòng.
Đáng tiếc, những lời này Quân đại sát thủ không biết, nếu không nhất định khóc lớn ba tiếng, rồi lại cười lớn ba tiếng, tinh thần nhất thời cảm thán một phen. Trời cao đất dày ơi, công chúa này nghĩ thế nào lại có trí tưởng tượng phong phú thế, ngay cả ta cũng chưa dám ảo tượng như vậy a...
Mạc Tà quần áo lụa là khi trước cùng bổn thiếu gia vô lại lưu manh, đều không có nửa điểm ngụy trang.
Mạc Tà khi trước quả thật là điển hình bại gia tử, tuyệt đối không có bất cứ hình tượng gì đáng nói; về phần bổ thiếu gia thì là làm theo ý mình, không thèm quan tâm tới cái nhìn người khác...