Dịch Giả: Tiểu Ura
- Thương thế c*̉a Dạ Cô Hàn thực sự quá nặng, ta đem hết toàn lực cũng không nắm chắc có thể hoàn toàn chữa khỏi, còn nữa ngay cả sau này thương thế đã khỏi, nhưng tay phải hắn đã đứt, không thể cầm kiếm nữa, một thân võ công mười phần cũng phải mất đi bảy tám. Cho nên...để tránh phiền toái, ngươi hãy tuyên bố ra ngoài: Dạ Cô Hàn bị thương nặng hiện tại đã chết, ngay cả ngươi về sau muốn đến gặp hắn, trước đó cũng phải hỏi ý kiến c*̉a ta. An bài như vậy, ngươi có dị nghị gì không?
Linh Mộng công chúa cắn môi, gật gật đầu. Nàng đương nhiên biết, theo như lời Quân Mạc Tà "để tránh phiền toái" là có ý tứ gì. Dù sao có một số việc, hai người hiểu trong lòng là được rồi, không cần phải nói ra.
Mắt thấy Độc Cô Tiểu Nghệ khóc đến thương tâm, Linh Mộng công chúa thở dài, rồi đi tới, lấy tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, thê lương nói:
- Muội muội ngốc, tỷ tỷ…sẽ không theo ngươi tranh đoạt gì hết. Ai... chẳng lẽ thực tỷ muội chúng ta... mệnh khổ như thế? Ngươi vì…cái này…Đáng giá sao chứ?
Nàng vốn định nói "tên quần áo lụa là này", nhưng nghĩ đến lời thề của mình, liền không nói ra.
Độc Cô Tiểu Nghệ tiếng khóc dừng lại, mở to đôi mắt trong veo, đẫm nước:
- Thật vậy sao? Vậy ngươi vừa rồi sao còn...
- Tự nhiên là thật, ta không phải mới vừa rồi là vì không có biện pháp sao...
Linh Mộng công chúa ôn nhu cười, ở vấn đề này, cô gái này vẻn vẹn so với Độc Cô Tiểu Nghệ lớn hơn một chút, nhưng hình như lại trưởng thành hơn nhiều, nói:
- c*̀ng lắm là chờ ngươi quá môn, hảo sự về sau (Biên: ý nói là chờ con Tiểu Nghệ lấy thằng QMT xong rồi), ta sẽ cầu phụ hoàng tứ hôn, hoàn thành lời hứa hẹn, chẳng qua chỉ là một lời....hứa hẹn mà thôi. Như vậy, đã được hay chưa?
Độc Cô Tiểu Nghệ nhất thời xấu hổ đỏ mặt, cũng nín khóc mỉm cười, hừ một tiếng, nói:
- Tỷ so với ta lớn hơn, hay là tỷ trước đi.
Lời tuy nói như thế, nhưng người khác có thể nhìn ra tiểu nha đầu này nghĩ một đằng nói một nẻo.
Quân Mạc Tà đang đi qua tới bên Dạ Cô Hàn, nghe thấy hai câu này, suýt nữa ngã đập đầu xuống đất.
Hiện tại bát tự còn chưa xem đâu, hai nữ nhân này đang nói cái gì vậy?
Ta còn chưa định tìm vợ đâu, cư nhiên có hai nàng liền vội vàng muốn gả cho ta?
Về phương diện này ta hiện tại chưa có dự định gì cả. Một tia nguyên khí tinh thuần đưa vào thân thể Dạ Cô Hàn, Quân Mạc Tà thần sắc lạnh lùng, mắt hơi nhắm lại, lạnh lùng mở miệng:
- Tôn tiểu thư!
Tôn Tiểu Mỹ c*́i đầu, áy náy nói:
- Không cần phải nói, ta biết ngươi muốn nói cái gì, ta sau này sẽ không như vậy nữa. Thực xin lỗi!
- Nể tình ngươi là vợ chưa cưới của Mập Mạp, cũng là tỷ muội của tiểu nha đầu, lần này ta bỏ qua, nhưng nếu còn có lần sau, ta sẽ... giết ngươi! Ta ghét nhất chính là, chính là…bị phản bội!
Quân Mạc Tà mí mắt vừa mở, sát khí bén nhọn, lành lạnh chợt lóe lên, dày đặc sát khí tuôn ra; tam nữ tức thì cả người lạnh như băng. Những lời này của Quân Mạc Tà tràn ngập quyết định sắt đá, mặc cho ai cũng không thể hoài nghi, lại càng không dung bất luận kẻ nào khiêu khích. Hắn nói được, nhất định sẽ có thể làm được. Tôn Tiểu Mỹ im lặng. Nàng biết, Quân Mạc Tà không có nói đùa với mình, một chút đều không có.