- Cái gì? Ngươi nói Dạ thúc thúc hết thuốc chữa? Ta không tin, Phương ngự y xin ngài hãy tìm biện pháp đi!
Linh Mộng công chúa đột nhiên nghe thấy kết luận của tam đại thần y, thân thể lập tức liền run rẩy một cái, khuôn mặt thanh tú tức thì trở nên trắng bệch, đột nhiên hộc một cái, trong miệng nhỏ liền tràn ra máu tươi, ánh mắt liền trở nên u ám vô cùng, nhưng vẫn không từ bỏ ý định không ngừng năn nỉ Phương Hồi Sinh đứng đầu tam đại thần y.
- Khởi bẩm Công chúa, Dạ tiên sinh ngoại trừ mất rất nhiều máu, nội ngoại thương cũng là cực kỳ nghiêm trọng, trước ngực xương sườn đều gãy hết, ngũ tạng đều tổn hại, ngoại thương cũng đến hơn mười chỗ, nói lời không dễ nghe, toàn bộ thân thể Dạ tiên sinh, đã là không có nửa điểm sinh cơ...
Phương Hồi Sinh ngữ khí dị thường trầm trọng giải thích:
- Thương thế như vậy, cho dù thần tiên đến, cũng là tuyệt không hy vọng! Hắn có thể chống đỡ đến giờ phút này, cùng công chúa gặp mặt một lần cuối cùng, đã là...phi thường hiếm thấy.
Linh Mộng công chúa rốt cuộc không thể chống đỡ được nữa, lảo đảo vài cái, ngã ra đất.
Phương Hồi Sinh ba người lắc đầu thở dài, không dám quấy rầy công chúa nữa, thu thập hòm thuốc, đi ra cửa.
- Dạ thúc thúc...
Linh Mộng công chúa thất thần khẽ gọi, trên khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành sắc mặt cơ hồ giống như sắc mặt của Dạ Cô Hàn đang nằm trên giường! Nhóm người Độc Cô Vô Địch đều là trên mặt hiện ra vẻ không đành lòng, lắc đầu thở dài, không tiếp tục quấy rầy hai người bọn họ gặp nhau lần cuối cùng, đều đi ra ngoài, tiến về phía Quân gia đại sảnh.
Chỉ có Độc Cô Tiểu Nghệ cùng Tôn Tiểu Mỹ hai nàng ở lại bên trong tiểu viện cùng Linh Mộng công chúa, lo sợ nàng lại lần nữa xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Nhưng nhìn thấy Linh Mộng công chúa thương tâm gần chết như thế, Tôn Tiểu Mỹ do dự một hồi lâu, cuối cùng không đành lòng, thấp giọng ở bên tai Linh Mộng công chúa nói một câu rất nhanh:
- Quân Mạc Tà có thể cứu Dạ tiên sinh!
Tôn Tiểu Mỹ tuy không phải mỹ nữ nhưng chính là tài nữ, quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh, nói đến trí tuệ tài trí tuyệt không kém Lí Du Nhiên, lúc trước nghe được cuộc nói chuyện giữa Quân Mạc Tà cùng Quân Vô Ý, sớm đã mơ hồ đoán ra, Quân Mạc Tà hẳn là có năng lực có thể cứu chữa cho Dạ Cô Hàn.
Cũng không biết vì sao không muốn ra tay, hơn nữa công chúa thân phận nhạy cảm, cũng là càng thêm...Lúc này thấy Quân Mạc Tà ở bên cạnh im lặng không lên tiếng, mà Linh Mộng công chúa cực kỳ bi thương, không khỏi mềm lòng, mới nhắc nhở nàng một tiếng.
Đối với lời của Tôn Tiểu Mỹ vị hảo tỷ muội này, Linh Mộng công chúa vẫn đều là mười phần tin tưởng, mặc dù đối với Quân Mạc Tà không có lòng tin, nhưng mà đối với Tôn Tiểu Mỹ là không hề hoài nghi chút nào.
Huống chi, giờ khắc này đối với Linh Mộng công chúa mà nói, cho dù là thuyết pháp hoang đường đến đâu đi nữa, cũng là cọng rơm cứu mạng hiếm có, nàng nhất định sẽ nắm chắc. Thậm chí biện pháp đó dù chỉ có cơ hội rất nhỏ đi nữa, nàng cũng nhất định sẽ thử nghiệm! Ta nhất định phải cứu về tính mạng của Dạ thúc thúc, không tiếc bất cứ thứ gì!
Tất cả mọi người đều đi rồi, Quân Mạc Tà hắn lại chưa đi. Tiểu viện vốn là chỗ ở của hắn, Dạ Cô Hàn chim tu hú chiếm tổ chim khách, trực tiếp bá chiếm giường lớn của hắn, gay go không xong được còn muốn mình chuyển tổ nữa ư? Nào có cái đạo lí này! Quân đại thiếu gia nhấc hai chân bắt chéo lên, ngồi trên cái ghế bành duy nhất trong phòng, hai mắt khép hờ, ở trong lòng tự đánh giá. Nếu đã nhận lời Tam thúc giúp Dạ Cô Hàn chữa trị rồi, thì nhất định phải chữa trị cho tốt. Nhưng mà thương thế của tiểu tử này thật sự không dễ làm, rốt cuộc nên xử lý như thế nào mới tốt đây?