Dịch Giả: Tiểu Ura
Lấy lịch duyệt của Văn tiên sinh, như thế nào lại không đoán ra tình thế trước mắt?
Lúc trước tất nhiên là có người xuất thủ cứu Linh Mộng công chúa, nhưng người này không muốn lộ diện, mắt thấy mình theo tới, cũng có thực lực giúp đỡ công chúa thoát hiểm, liền trực tiếp đem Linh Mộng công chúa vứt cho mình. Chính là...người này như thế nào biết ta nhất định sẽ cứu nàng?
Tên này thật đáng giận! Giá họa cho mình, khiến tung tích mình hoàn toàn bại lộ, còn nói gì đến kế hoạch sau này nữa.
Thật là làm rối loạn tính toán hoàn hảo của ta mà, mình ẩn thân một bên, có thể nói là bọ ngựa rình ve, chim sẻ ở phía sau! Hay có thể nói ta định ngao cò tranh nhau, ngư ông ta đắc lợi! Tuy nhiên, chim sẻ, ngư ông chẳng những không làm được, lại còn trở thành dê tế thần. Việc này thực cực kỳ buồn cười. Hiện tại việc này đã ồn ào, hành tung của mình trực tiếp bại lộ hoàn toàn. Bây giờ không chỉ tra không ra cao thủ Thiên Huyền đỉnh phong thần bí gì đó, hơn nữa công chúa lại đang ở trong lòng mình, xuất thủ cực kỳ phiền toái, lại càng không thể bắt lấy vài người thẩm vấn, thậm chí ngay cả một sự giúp đỡ bên người đều không có.
Thử nhìn ánh mắt mấy người đối phương, quả thực đều muốn là ăn tươi nuốt sống mình...Nhìn tình huống đặc thù này, lập tức từ đám người bắt cóc Linh Mộng công chúa này dù là một chi tiết nhỏ cũng tra không ra, lấy thực lực của ta cố nhiên không hề sợ hãi bọn người Lệ Kiếm Hồng. Nhưng giờ phút này tâm tình lại có thể nói đã nhẫn nhịn đến cực điểm rồi, lão phu chẳng qua nếu chỉ muốn cứu Linh Mộng công chúa, há có thể để cho các ngươi đem Linh Mộng công chúa ra tới đây? Từ lúc nửa đường liền có thể từ trong tay ba người các ngươi cứu về! Đừng nói cứu người, cho dù xử lý mấy người các ngươi, cũng chính là tốn thêm chút sức mà thôi, thực sự tự tay làm thịt các ngươi rồi.
Trong lồng ngực, Linh Mộng công chúa giãy dụa không ngừng, mở miệng năn nỉ:
- Tiền bối, xin người hãy giết bọn họ, báo thù cho Dạ thúc thúc, cầu ngươi cứu Dạ thúc thúc...
Linh Mộng kia bị thần bí nhân ôm vào trong lòng, tuy rằng tự mình không nhìn thấy tiền bối cao nhân kia rốt cuộc hình dáng thế nào, nhưng đáy lòng tự nhiên nổi lên một loại cảm giác an toàn. Chính là tiền bối cao nhân này giống Dạ thúc thúc đang âm thầm bảo hộ cho ta. Chỉ cần có hắn ở đây, ta khẳng định sẽ không có nguy hiểm, lập tức liền lo lắng cho sinh tử của Dạ Cô Hàn.
Tiếp theo thân thể đột nhiên nhẹ bỗng, bị quăng ra ngoài, lọt vào trong lòng người khác. Con gái vốn nhạy cảm, lập tức từ mùi vị nhận ra được người này đúng là vị khách khanh tiền bối trong hoàng cung, cũng là bằng hữu thần bí một lòng vì phụ hoàng.