Dịch Giả
Quân Mạc Tà hít một hơi thật sâu, tiếp tục gia tăng tốc độ bám theo phía sau, cách đối phương ba trượng, bảo trì khoảng cách không thay đổi. Đột nhiên linh thức dao động, hắn phát hiện có một người khác cũng đang theo dõi. Mà người này tu vi so với ba người bịt mặt phía trước cao hơn nhiều.
Chẳng lẽ là người của hoàng gia. Quân Mặc Tà trong lòng tính toán, nhưng cả người vẫn bảo trì tốc độ, trong lòng lại có một tính toán khác.
Mà ở phương hướng kia, Văn tiên sinh đột nhiên hô lên một tiếng "Di", tựa hồ cảm ứng được điều gì, nhưng khi quan sát chung quanh thì lại không phát hiện được cái gì cả. Vốn dĩ hắn dựa vào linh thức cường đại cảm giác được có một cao thủ tu vi không thể tưởng tượng nổi đang đến nơi này! Nhưng chính là vì sao hắn hoàn toàn không phát hiện được?
Phía trước chỉ là một mảnh trống rỗng. Mấy bóng người phía trước không phân trước sau nhảy qua bờ tường rồi bỏ chạy thật nhanh. Sau một hồi ngừng lại suy nghĩ, Văn tiên sinh sau cùng cũng quyết định xông lên, hắn không tin mấy tên tiểu bối phía trước có thể thoát khỏi truy tung của bản thân. Hắn nhất định phải xem người kia làm sao có thể thoát khỏi quan sát của mình ở bãi đất trống này. Cho dù là Chí Tôn Vân Biệt Trần đến đây cũng đừng hòng tại gò đất trống này thoát được đôi mắt của ta. Nhưng Văn tiên sinh thực sự thất vọng.
Hắn đợi một hồi, hoàn toàn không có chút thu hoạch nào. Duy nhất cũng chỉ là cảm giác một hơi thở cường đại đang đi xa dần khỏi bãi đất trống nhưng chính mình lại không nhìn thấy được cái gì.
Điều này sao có thể xảy ra được?
Thiên hạ lại có người tới cấp bậc này. Văn tiên sinh hít một ngụm lãnh khí nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác mãnh liệt, một ý tưởng hùng tráng: nếu như có thể cùng người này giao thủ thì chính là một điều thú vị trong đời. Thở ra một hơi dài, Văn tiên sinh nhanh chóng điều chỉnh trạng thái bản thân, hướng tới ngọn đồi, nhẹ nhàng hạ xuống giống như một luồng khói nhẹ, đến nỗi nhóm thủ vệ binh tướng cũng không biết gì rồi từ từ biến mất ở phương xa.
- Đại sư huynh, lão Ngũ tình huống không ổn, ta đưa huyền khí vào không có hiệu quả, chúng ta cần nhanh chóng tìm cách trị thương cho hắn, nếu không chỉ sợ…
Chu Kiếm Minh nói một cách dồn dập, lo lắng.
- Dạ Cô Hàn này thật sự là ác độc, lãoTứ bên ta c*̃ng thành như thế vậy.
Lệ Kiếm Hồng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Cước bộ vẫn không ngừng lại:
- Lão Ngũ thương thế tuy nặng nhưng chỉ cần hảo hảo điều dưỡng, rồi c*̃ng sẽ hồi phục, nhưng lão Tứ thì chắc là tàn phế rồi. Ngay cả bả vai cũng bị chặt mất, khuôn mặt bị hủy một bên, tên Dạ Cô Hàn chết tiệt này.
- Không thể tưởng tượng được Dạ Cô Hàn lại khó giải quyết như vậy. Năm người chúng ta là Thiên Huyền cảnh giới, một người cũng không kém hơn hắn, năm người hợp lực đối phó với hắn mà còn bị kết quả như vậy.
Tam sư muội Phương Phiêu Hồng thở dài một hơi
- May là hắn cũng không sống nổi! Chỉ tiếc cho tứ sư đệ.
- Đều là do con tiện nhân Linh Mộng này.
Lệ Kiếm Hồng phẫn nộ gầm nhẹ:
- Chờ lão tử hỏi ra tin tức phi đao tặc tử kia, ta nhất định phải làm cho con tiện nhân này hối hận vì sống trên đời. Bất kể ả là công chúa chó má gì đó.
- Chỉ là hiện tại chúng ta coi như biết được đến đây, cũng phải chờ sự phó đến nơi mới có thể hành động được.
Phương Phiêu Hồng thở dài một hơi:
- Tứ sư đệ cùng ngũ sư đệ trọng thương sắp chết, lục sư đệ cả đời vô vọng phục hồi; thất, bát, cửu, thập, bốn vị sư đệ đã chôn thây tại Thiên Hương thành, lần này ra đi ai ngờ lại có kết cục này.
Nàng lặng lẽ thở dài:
- Nếu mà sư phụ biết được, chắc sẽ giận tím mặt. Đại sư huynh, sư phụ hai ngày nữa là tới rồi, người cẩn phải chuẩn bị a.
- Ta có thể chuẩn bị cái gì đây?
Lệ Kiếm Hồng có chút nhụt chí:
- Cha ta lúc này không đánh ta chết, chỉ sợ cũng đánh cho ta nửa năm không xuống giường được, mang theo chín vị sư huynh đệ ra đi, hiện tại chỉ còn lại 3 chúng ta là nguyên vẹn, đối với lão nhân gia mà nói, đây chính là một sự đả kích lớn như nào? Tùy tiện tha thứ cho ta mới là lạ đó.