Dịch Giả: Trúc Diệp
Trường kiếm trong tay Dạ Cô Hàn nhằm phía trước hết sức chém ra, hướng từ dưới lên trên nách của một hắc y bịt mặt, trường kiếm c*̉a hắn vẫn đang ở trong bụng Dạ Cô Hàn còn chưa kịp rút ra. Dạ Cô Hàn dùng chính cơ thể mình liều mạng giữ chặt trường kiếm của kẻ kia!
Chân chính dùng tính mạng mà đánh!
Cùng lúc đó, trường kiếm mang theo huyết quang mãnh liệt gọt xéo lên. Hắc y nhân sợ đến vỡ mật quát to một tiếng, quyết định quăng kiếm thật nhanh.
Đáng tiếc đã muộn một chút, thân thể hắn còn chưa bị một kiếm chém thành hai đoạn, nhưng một cánh tay lại không thể nào may mắn tránh khỏi. Hồng quang chợt lóe, huyết vụ tung bay, cánh tay rời thân thể bay ra mang theo một nửa bả vai, ngay cả cơ nhục trên mặt cũng bị gọt xuống một tầng lộ ra cả đầu khớp xương màu trắng, còn có mạch máu như những con giun nhỏ uốn éo.
Kẻ đó trong miệng phát ra một tiếng kêu thảm thiết không giống tiếng người kêu, lảo đảo lùi lại phía sau, trong đôi mắt lộ vẻ kinh hãi không gì sánh kịp, há mồm kêu to:
- Tay của ta, mặt của ta!
Trường kiếm trong tay Dạ Cô Hàn thần tốc thu về, lại một lần nữa thuận thế đâm ra nhanh như thiểm điện.
Tất cả động tác của hắn, không quản bị người công kích chính là vì thời khắc này!
Chính là vì một kiếm này!
Dạ Cô Hàn biết, bản thân mình đánh lâu mệt mỏi đã vô lực chống đỡ năm người đồng thời công kích, việc duy nhất có thể làm là lấy mạng đổi mạng. Lấy kinh nghiệm chiến đấu của mình rõ ràng cảm thấy năm hắc y nhân này đúng là Thiên Huyền cao thủ, nhưng hai kẻ trong đó huyền khí bất ổn giống như mới bị trọng thương chưa lành.
Chính mình bây giờ đã như nỏ mạnh hết đà, nhiều nhất chỉ có thể kéo hai kẻ đó chôn cùng. Nhưng mấy tên kia, mình một điểm cũng không nắm chắc. Cho nên, mục tiêu hạ thủ tiếp theo cũng là mục tiêu duy nhất còn lại.
Trường kiếm lại lần nữa hung ác dị thường đâm ra. Người nọ song chưởng vừa mới đánh trúng trước ngực Dạ Cô Hàn chính đang thầm hô ra tay may mắn, hoan hỷ vì đánh gục địch nhân. Nhưng không nghĩ tới tuy mình đã đem xương sườn đối phương toàn bộ đánh gãy nhưng trước ngực đối phương đột nhiên hình thành một cái lốc xoáy đem bàn tay của mình chặt chẽ giữ lại.
Người nọ thấy không ổn, ra sức dãy dụa mới miễn cưỡng thoát khỏi, nhưng trong nháy mắt chậm trễ đó, trường kiếm lạnh lẽo mang theo lam quang sáng chói đã đến trước ngực hắn.
Tử vong ập đến!
Hắn liều mạng kêu thảm một tiếng, cực lực hướng một bên tránh né, nhưng vừa mới động thân thanh trường kiếm đã xoát một tiếng xuyên thẳng vào ngực, ngập đến tận chuôi. Mặc dù chưa đâm trúng chỗ yếu hại nơi trái tim, nhưng một kiếm này mang theo huyền khí đã đem ngũ tạng của hắn đánh cho nát bét.
Nhưng Dạ Cô Hàn rốt cục đã tới lúc dầu cạn đèn tắt, trường kiếm cắm trong ngực địch nhân cũng không có khí lực mà rút ra.