Lý phủ.
Lý Du Nhiên tự giam mình ở trong phòng, trước mặt bày ra một bức tranh nho nhỏ.
Người trong tranh, mắt ngọc mày ngài, nụ cười tự nhiên, đúng là Linh Mộng công chúa! Lý Du Nhiên quả không hổ là một đời Thiên Hương tài tử, bức tranh vẽ tay này giống người thật như đúc, đủ để thấy ấn tượng về Linh Mộng công chúa khắc rất sâu trong lòng hắn!
Nhưng hiện tại, đôi mắt Lý Du Nhiên tràn ngập vẻ khổ sở: "Hiện tại chắc đã bắt đầu hành động! Linh Mộng... "
Lý Du Nhiên ngửa đầu ra sau, hai mắt nhắm lại, bỗng nhiên hắn gào thét một tiếng, tru lên như dã thú bị trọng thương, vừa khàn vừa nặng nề, nắm tay vung lên đấm thẳng vào tường!
Một quyền này, hắn đã dùng hết sức lực, đập thẳng vào bức tường bằng đá cứng rắn. Nhất thời, nắm tay của hắn đầm đìa máu tươi, rơi xuống mặt đất tí tách.
Lý Du Nhiên ngây người ra mà ngồi im lặng, bỗng nhiên hai mắt đang nhắm nghiền ảm đạm âm thầm chảy ra hai giọt lệ.
" Ta xin lỗi nàng! Ta chỉ yêu có mình nàng! Nhưng vì sự thống trị thiên thu của ta, ta chỉ còn cách hi sinh nàng mà thôi! Bởi vì hiện tại, ta không thể thiếu sự chống đỡ của sư môn..."
Quân Mạc Tà và Quân Vô Ý đang chậm rãi rời khỏi Quý Tộc Đường, hắn phân phó đốc thúc Đường Nguyên liên tục, nhất định phải thu mua toàn bộ số thảo dược hắn cần, hơn nữa, mỗi ngày đều phải mua rồi dự trữ tất cả. Sau khi an bài chu đáo, hắn mới thỏa mãn ra về.
Nói tới chuyện mấy hôm nay, mặc dù có vài người và vài việc ngoài ý muốn sinh ra, nhưng nói chung, còn lại đều vô cùng mỹ mãn. Đấu giá mỹ tửu giúp Quân Mạc Tà kiếm được số bạc còn gấp nhiều lần số mà hắn tưởng tượng, có thể nói là thắng lợi hoàn toàn!
Dù cuối cùng có xảy ra chuyện Tam hoàng tử vô sỉ cáo mượn oai hùm cướp rượu cũng không tính là chuyện xấu, bởi vì Quân đại cao nhân rất muốn dựa vào dịp này mà gieo vào đầu óc non nớt đang phát triển của Tiểu Dương một mầm mống chống đối, trong tương lai, hạt giống này có thể lặng lẽ tiêu thất hay bộc phát ra, chỉ cách nhau một ý niệm mà thôi.
Thêm vào đó, một trăm vò rượu cuối cùng, chính là của Bình Đẳng Vương Phủ, cũng là cổ phần của Bình Đẳng Vương Tử, không có quan hệ gì tới Quân gia và Quý Tộc Đường, tuy nói như vậy thì có chút vô sỉ, nhưng sự thật chính là như thế!
Trước khi đem Vương gia và Vương phủ coi như là phe mình, Quân Mạc Tà chắc chắn sẽ không vì bọn họ mà ra mặt! Vì sao ư? Vì không đáng!
Quân Mạc Tà cũng không phải là một tiểu nhân hám lợi, nhưng chuyện không có ích lợi, hắn tuyệt đối không làm! Đây là quy tắc của sát thủ, cũng là quy tắc làm người của hắn, kiếp trước đã thế, kiếp này cũng thế!
" Hảo hán thì để cho người khác làm đi, ta chỉ thích làm theo ý mình, tùy tâm sở dục, nói trắng ra là ta thích làm gì là làm, mà đã làm là làm tới cùng, con mẹ thằng nào cũng không cản được ta!"
Tự do tuyệt đối kiểu này chính là mục tiêu quan trọng nhất mà cả đời Quân Mạc Tà tìm kiếm!