Vài tiếng bang bang vang lên, Dạ Cô Hàn thối lui mấy bước, khóe miệng trào ra tơ máu, nhưng hắn vẫn cố đứng thẳng sừng sững, tiếp tục ngăn cản thế công của hai hắc y nhân bịt mặt đang truy kích Linh Mộng công chúa, vẫn giữ được thế nhất phu đương quan vạn phu mạc khai (Một người giữ cửa ải, vạn người cũng không thể qua).
Gã hắc y nhân cầm đầu hắc hắc cười lạnh nói:
- Dạ Cô Hàn, mục tiêu của chúng ta vốn là Linh Mộng công chúa, cũng không cần nhất định phải tổn thương sinh mệnh ngươi, bất quá, nếu ngươi thích tìm chết, năm huynh đệ chúng ta liền thành toàn cho ngươi!
Hắn nói xong liền vung tay lên, năm người đồng thời theo năm phương hướng cùng nhau triển khai tấn công như cuồng phong bạo vũ.
Trường kiếm giống như linh xà của Dạ Cô Hàn vung ra hình thành một đoàn quang mang, trong miệng quát to:
- Các ngươi là ai? Nếu có dũng khí thì không cần làm trò dấu đầu lòi đuôi, mau khai tên họ ra!
- Khai tên họ? Chúng ta ai cũng che mặt, chính là vì không muốn để cho người khác biết thân phận của chúng ta, Dạ Cô Hàn, ngươi dù gì cũng là Thiên Huyền cao thủ, sao có thể hỏi một vấn đề ngây thơ như thế, ta nói cho ngươi biết, bằng vào lão bạch kiểm nhà ngươi còn chưa xứng biết chúng ta là ai, muốn hỏi thì xuống hỏi Diêm La Vương đi!
Hắc y nhân cầm đầu cười quái dị, cả thân mình vọt lên, hắc y trên người đón gió bay phần phật như muốn che toàn bộ ánh sáng của thế gian, ở giữa không trung lớn tiếng quát:
- Lão Tam, ngươi nhanh ra tay bắt giữ tiểu nha đầu kia, nếu chậm trễ sẽ phát sinh biến cố, không cần để ý chuyện khác, Dạ Cô Hàn cứ giao cho chúng ta!
Quát xong, cả thân mình hắn mang theo thanh âm xé gió bén nhọn tấn công xuống, song chưởng mở ra, cả mười ngón tay b*n r* kình khí sắc bén, giống như cả hai tay cùng cầm mười thanh trường kiếm lóng lánh lam sắc, ầm ầm hạ xuống, thanh thế vô cùng lớn, quả là rất đáng sợ!
Trong năm người, có duy nhất một hắc y nhân thân hình mảnh khảnh không nói một tiếng nào, xoay người truy theo phương hướng của Linh Mộng công chúa mới thoát ra.
Dạ Cô Hàn hét một tiếng thê lương, thanh âm vang vọng, trường kiếm như rồng bay, lần thứ hai lam quang bạo phát, liên tục chém ra hơn ba trăm kiếm như cuồng phong bạo vũ, trong nháy mắt liền bức ngược bốn gã địch nhân. Tuy nhiên, hắn vẫn bị chỉ phong sắc bén của hắc y nhân cầm đầu kia đánh trúng bả vai trái, ba một tiếng, hai đạo máu tươi b*n r*!
Dạ Cô Hàn hoàn toàn không để ý đến thương thế, lần thứ hai hét lớn một tiếng, xoay người bay ngược về sau, toàn thân mang đầy máu tươi mà lộn người ra sau, khi toàn thân còn chưa chạm đất đã ra tay chém liên tục chín mươi chín kiếm, thế kiếm như mưa bão tấn công thẳng vào hắc y nhân mảnh khảnh kia!
Bốn người còn lại nhanh chóng đuổi tới, nhưng giờ khắc này, Dạ Cô Hàn giống như không còn muốn sống nữa, kiếm và địch nhân cùng vong, chiêu nào cũng là lấy mạng đổi mạng, chỉ mong sao cộng phó Hoàng Tuyền, U Minh đồng đồ (cùng tiến vào Hoàng Tuyền, cùng bước trên đường tới U Minh)! Hắn dựa vào công kích sắc bén tới cực điểm mà bày ra trước thân mình một đạo kiếm võng liều chết, phong tỏa toàn bộ các con đường tiến tới, làm cho năm tên cao thủ Thiên Huyền đồng cấp cũng không thể tiến một bước nào!