- Cổ phần của Đường mỗ trong Quý Tộc Đường chính là tiền riêng của Đường mỗ ta, không quan hệ gì tới Đường gia. Nếu Tam hoàng tử muốn hiến rượu cho hoàng thượng, Đường mỗ không dám có ý kiến. Tuy nhiên, Đường mỗ không thể làm chuyện lỗ vốn, ba trăm vò này, của Đường mỗ là một trăm vò, nếu Tam hoàng tử có lòng muốn mua, có thể lấy giá thấp nhất của buổi đấu giá hôm nay để trả cho một trăm vò của Đường mỗ, hai trăm vò còn lại, Tam hoàng tử muốn xử lý như thế nào thì tùy, Đường mỗ không có bất cứ ý kiến gì!
Đường Nguyên nói rành mạch như học thuộc lòng.
Tuy Tam hoàng tử tỏ ra nghiêm khắc vô cùng, nhưng bàn tử hoàn toàn không thèm để ý, đối với loại tiểu nhân ỷ thế h**p người này, không chửi thẳng vào mặt hắn là đã nể nang lắm rồi, nếu không, phỏng chừng bàn tử đã sớm bộc phát rồi!
Những lời nói của bàn tử vừa nói, chính là do Quân Mạc Tà truyền âm nhập mật truyền vào lỗ tai của hắn. Vì thế, Đường bàn tử nghe một câu lập lại một câu, nói không sai một chữ.
Tam hoàng tử thầm nghĩ: "Lấy giá thấp nhất mà mua? Một trăm vò tốn ba trăm vạn lượng? Bổn hoàng tử cũng không có nhiều tiền để hoang phí thế này, tên mập này tuy đơn độc, nhưng phía sau hắn chính là toàn bộ Đường gia, lấy giao tình của phụ hoàng và Đường lão gia tử, nếu mình thật sự đối đầu với tên mập này, chưa chắc gì mình có thể chiếm được tiện nghi! Thôi, bỏ đi, hai trăm vò cũng không ít!"
Vì thế, mặc dù hắn vô cùng bực bội vì Đường Nguyên tỏ ra không biết điều, nhưng cũng không tiếp tục làm phiền mập mạp. Hắn vừa nghĩ xong liền cao giọng nói:
- Như thế thật tốt! Nếu đại chưởng quỹ không có dị nghị gì với hai trăm vò hảo tửu còn lại, vậy thì... Người đâu, đem hai trăm vò còn lại mang lên xe ngựa cho bổn vương, bổn vương sẽ đưa phần đại lễ này cho phụ hoàng! Đương nhiên sẽ nói rõ đây là công trạng của Quý Tộc Đường!
- Tam điện hạ, người đang tự biên tự diễn nơi đây sao?
Trên lầu, một thanh âm phóng túng vang lên một cách uể oải. Mọi người ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Quân đại thiếu đang vân vê vạt áo, khuôn mặt anh tuấn tỏ vẻ rất giận dử, một chân đứng, một chân gác lên trên lan can, hai đùi cơ hồ tạo thành một góc chín mươi độ, trên môi nở nụ cười lạnh mà nói.
- Không biết Quân tam thiếu nói vậy là có ý gì? Bổn hoàng tử không hề diễn trò!
Sắc mặt Tam hoàng tử trầm xuống.
- Có ý gì sao? Ta chính là muốn nói cho Tam hoàng tử, người đang diễn trò không hay một chút nào!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc quái dị:
- Đường bàn tử chính là đại chưởng quỹ của Quý Tộc Đường! Bổn công tử cũng là đại lão bản của Quý Tộc Đường! Trong ba trăm vò rượu này, một trăm vò là của ta! Bổn đại gia hôm nay muốn xem xem, rốt cuộc là ai mà dám cướp rượu của lão tử! Muốn lấy sao, có thể, tuy nhiên, cứ theo giá cao nhất của buổi đấu giá hôm nay mà mua, thiếu một xu cũng đừng mong động đến, xem thằng cháu nào dám có dũng khí lớn thế với ông nội ta đây!
Quân Mạc Tà bày ra bộ dáng hung thần ác sát, chỉ trong mấy câu mà thay đổi cách tự xưng bản thân ba bốn lần, từ bổn công tử, tới bổn đại gia, sau đó lại là lão tử. Cuối cùng trực tiếp biến thành ông nội!