Tuy nhiên, mọi người khi ngẫm lại cũng hiểu được đạo lý này. Trong gầm trời này, muốn nhưỡng ra rượu ngon thế này sao mà dễ dàng cho được?
Chỉ có một ít thế này mới hợp lý.
- Nếu chỉ đấu giá một lần, vậy tổng số rượu có bao nhiêu vò tất cả?
Người hỏi câu này lại là người ngoài dự đoán của mọi người, chính là Linh Mộng công chúa, người không quen uống rượu, thậm chí vừa rồi cũng không nếm thử rượu.
Đường Nguyên kinh ngạc nhìn nàng một cái rồi trả lời:
- Lần đấu giá này, tổng cộng có ba nghìn vò thiên phẩm hảo tửu! Dù cho các vị ra giá như thế nào đi nữa, thiên phẩm hảo tửu cũng chỉ có nhiêu đó! Rượu này giống như phù dung sớm nở tối tàn, uống một ngụm là thiếu một ngụm, uống hết thì chỉ còn cách nhịn thôi!
- Ba nghìn vò!
Mọi người phía dưới khi nghe có nhiều hảo tửu như thế thì ai cũng kinh hãi. Ba nghìn vò, số lượng có vẻ không ít, thậm chí có thể nói là rất nhiều. Tuy nhiên, ngàn vạn lần không nên quên, hiện tại nơi này có hơn một trăm nhà tham gia đấu giá, phân phối số rượu này cho một trăm đầu người, nhiều lắm thì mỗi người cũng chỉ có ba mươi vò mà thôi.
Mà hạn mức cao nhất mỗi người có thể đấu giá thắng cũng chỉ có năm mươi vò. Hơn nữa, phía trước còn có hoàng thất, có các đại thế gia, những người này tất nhiên sẽ ra tay trước, nhất định sẽ không chịu cảnh tay không trở về, e rằng phải sau tất cả những người này thì mới tới "tua" của mình, nhưng những người này có đến hơn mười nhà, ít nhất cũng làm ít đi hơn tám trăm vò!
Điều này cũng có nghĩa là, hơn tám mươi nhà còn lại, dù muốn cạnh tranh thế nào cũng chỉ còn hai ngàn hai trăm vò mà thôi! Rõ ràng loại thiên phẩm hảo tửu này, tất nhiên sẽ có nhiều nhà không có khả năng đấu giá được!
Mà một khi không đấu giá thắng được, đồng nghĩa với việc cả đời sẽ không có cơ hội thưởng thức loại hảo tửu này nữa!
Vì vậy, sự cạnh tranh giữa những người này sẽ vô cùng khắc nghiệt!
Rất nhiều người đã âm thầm nắm chặt tay, chỉ chực bắt đầu để kêu giá!
- Hiện tại, đấu giá chính thức bắt đầu, số hảo tửu đầu tiên, năm mươi vò!
Cả đám thịt núc ních trên người Đường Nguyên run run. Hắn cảm thấy thời khắc sáng chói huy hoàng nhất trong cuộc đời hắn chính là lúc này đây, khi hắn cầm búa định giá trong tay mà vung lên.
- Bản nhân ra giá một trăm vạn bạc trắng!
Một người lớn tiếng ra giá, không ngờ ngay lần đầu tiên mà đã nâng giá lên cao thế này! Điều này làm cho mấy người âm thầm âm thầm kêu khổ trong lòng: "Đây mới là lần đầu tiên thôi mà, ngươi lại chơi thế này là sao! Ngươi kêu giá kiểu này, sau này đến phiên chúng ta, giá cả chẳng phải ở trên trời sao?"
Bên trong hàng thứ ba, người ra giá chậm rãi đứng lên, một thân lam bào nhấp nhô như sóng biển, khi hắn vừa đứng lên thì mọi người có cảm giác một mảng biển khơi xanh thẳm đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình.
Người này tự nhiên cười nói:
- Tại hạ là Hải Trầm Phong, bang chủ Kim Dương Bang của Thiên Hương thành. Bản thân tại hạ yêu rượu như mạng, loại thiên phẩm mỹ tửu này, bất cứ giá nào cũng phải đoạt được, tại hạ nghĩ đối với mỗi người ngồi đây, một trăm vạn lượng không phải là một con số lớn, nhưng mong mọi người nể chút mặt mũi Hải mỗ, Hải mỗ xin đa tạ!