Hai người cùng nhau xuất thân từ Ngân Thành, từ nhỏ tới lớn đã ra mặt chống đối nhau, đây chính là lần đầu tiên mở miệng ra nói cùng một lời. Sau khi nói xong, cả hai đồng thời nhìn nhau, cùng hừ một tiếng, rồi lại đồng thời quay đầu đi chỗ khác.
Nhất thời, Mộ Dung Thiên Quân chỉ biết câm như hến.
Hiển nhiên Tiêu Hàn vô cùng chán ghét tên tiểu tử bỏ đi này của Mộ Dung thế gia, chỉ nhìn ánh mắt của tên này đã biết chủ ý của hắn là gì, vì thế Tiêu Hàn tức giận cũng không lạ gì, Hàn Yên Mộng chính là đối tượng theo đuổi của cháu mình, cũng là người con dâu mà Tiêu gia mong muốn bấy lâu nay, nếu vừa ra ngoài đã bị người ta "đào góc tường" (nẫng tay trên) thì mình trở về cũng không còn đường sống. Tên tiểu tử này chỉ là một đệ tử của Mộ Dung thế gia, vậy mà dám toan tính cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, thật sự là không biết tự lượng sức mình!
Còn Mộ Tuyết Đồng thì vô cùng khinh thường thể loại bỏ đá xuống giếng, đương nhiên cũng không coi tên tiểu tử này ra gì.
Sau khi Quân Mạc Tà đi ra ngoài, Tam hoàng tử đã cùng thế tử của Bình Đẳng Vương Dương Mặc náo loạn cả lên.
Tiểu nam hài dễ thương Dương Mặc đã tiếp xúc vài lần với Quân Mạc Tà, hắn vô cùng thích thú vị ca ca hoàn khố, mang phong cách một chút vô lại, một chút lưu manh này. Hắn vô cùng hứng thú nên giục cỗ kiệu đi thật nhanh tới Quý Tộc Đường. Trước đây đã từng tới nơi này, nên tỏ vẻ ngựa quen đường cũ xồng xộc đi vào không kiêng nể.
Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều ngồi yên trong cỗ xe, vẫn duy trì vẻ thâm trầm! Nhưng Tam hoàng tử lại có chút mất hứng. Vốn hắn đang tranh đấu không ngừng cùng lão đại và lão nhị, nhưng từ trước tời giờ, thực lực của hắn là yếu nhất trong ba vị hoàng tử, lần nay run rủi thế nào cả ba lại va chạm tại đây, hắn không cam lòng chịu yếu thế, cố ra sức mà tiến lên, nhưng cuối cùng vẫn ở vào thế hạ phong, tất nhiên là trong lòng sầu muộn đến cực điểm. Lúc này, bản thân là hoàng tử còn chưa bước vào, tên Dương Mặc nho nhỏ này lại dám vượt mặt ba anh em hắn tiến vào trước, như vậy thì tôn nghiêm của hoàng thất vứt vào đâu?
Trong lòng hắn chỉ có thể nghĩ tới đây, mà hoàn toàn quên mất Bình Đẳng Vương Phủ là một trong những cổ đông của Quý Tộc Đường!
- A, đây không phải là Mặc Mặc đường đệ sao? Tại sao nhìn thấy mấy vị đường ca, đường tỷ mà không biết chào hỏi thế này? Tại sao càng ngày càng lớn nhưng lễ phép càng lúc càng thiếu là sao? Đệ chính là người của hoàng thất, tại sao lại chạy loạn không có lễ nghi như thế, hạ nhân của Bình Đẳng Vương Phủ chết sạch rồi sao, không biết cách hầu hạ chủ tử của mình ah?
Thân hình Tam hoàng tử có chút gầy yếu, trên mặt trắng bệch, từ trong xe ngựa bước ra, hướng bốn phía mà trách cứ, không từ một ai.
- Tam... tam… điện hạ, chào huynh!
Dương Mặc sợ hãi nhìn hắn một cái, đối với ba vị "đường ca" hoàng tử này, trong tâm linh của Dương Mặc thật sự chán ghét vô cùng.
- Tam điện hạ cái gì? Bên kia còn có Đại điện hạ và Nhị điện hạ kìa, ngươi không nói một câu nào cho ra hồn sao, lễ nghĩa chẳng ra làm sao, không coi ai ra gì ah? Chẳng lẽ từ nhỏ tới lớn ngươi chưa được học lễ nghĩa?
Tam hoàng tử vênh váo lên mặt dạy đời Dương Mặc, trong đôi mắt sầu muộn giờ đã toát lên tiếu ý. Đương nhiên hắn không phải cố tình làm bẽ mặt Dương Mặc, chẳng qua hắn muốn tìm một nơi có đủ phân lượng cho hắn trút giận mà thôi. Tuy Dương Mặc tuổi còn nhỏ, nhưng thân phận của hắn cao vô cùng, đây chẳng phải là cái bị bông đắt giá cho hắn trút sầu muộn sao.