Dịch Giả
Mà mập mạp còn đang hồ nghi, chỉ thấy đại hán ngang tàng chậm rãi đứng dậy, đợi khi đại hán đứng dậy mới thấy người này cũng không tính là cao, thế nhưng thân hình lại rất nở nang, cường tráng. Trong lúc đại hán kia chậm rãi xoay người, hai tay chặp lại ôm quyền thoải mái cởi mở cười nói: "Vị này chính là Quân gia Quân tam thiểu cùng Đường gia lão công tương lai của ta, Đường Nguyên sao? Tiểu muội chính là Tôn Tiểu Mỹ!"
Đường Nguyên Đường đại công tử thoáng cái trợn mắt há hốc mồm, con ngươi thiếu chút nữa lòi ra khỏi tròng mắt, cái cằm cơ hồ gần chạm xuống mặt đất. Ngẩng mặt lên nhìn, vị nữ tử này so với nam nhân còn hào sảng, hào phóng hơn, mày rậm mắt to, lớn lên cũng không xấu trai, cứng cỏi, vóc dáng có thể lấy Sơn Đông đại hán làm tiêu chuẩn.
Cô gái này trên đầu còn cột búi tóc nam nhi, toàn thân không chút son phấn, trên đầu cũng không có tìm được nửa kiện trang sức, nhất là trong lúc ôm quyền. Lại có khí độ uyên thuần nhạc trì vững như Thái Sơn! Mở miệng nói chuyện tiếng như chuông đồng, chấn động màng nhĩ. Cực kỳ có phong thái của bậc võ tướng.
"Quả nhiên không mập chút nào, đúng là mẫu người mà ngươi thích nhé, lão gia tử ngươi nói không sai, quả nhiên là quần anh tụ hội, trời sinh một cặp".
Quân đại thiếu lúc này cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ đành cười ha ha vài tiếng cho có lệ, xấu hổ chắp chắp tay, sau đó thâm trầm nói với mập mạp:
- Chúc mừng!
"Âu ư ứ này!" Đường Nguyên trừng tròng mắt, cả người như bị thiên lôi đánh xuống, bình thường cái mắt ti hí như sợi chỉ, lúc này trợn lớn cỡ bằng mắt con trâu, cái miệng thì há rộng tới mang tai, nước miếng róc rách chảy, đột nhiên r*n r* một tiếng, tiếp đó trong cổ họng phát ra tiếng vang như là gà trống bị người ta bóp cổ "Ôi ôi khẹc khẹc..." Tiếp đó mắt trợn trắng dã như là bị ai đó bóp cổ, đột nhiên giống như cây cột chống trời, thân thể khổng lồ ầm ầm đổ xuống nền nhà, cái đầu vô ý đập xuống sàn, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Vài năm qua trong suy nghĩ huyễn hoặc của Đường mập mạp vị Tôn đại tiểu thư Tôn Tiểu Mỹ thiên kim của Thượng thư này, là vị hôn thê tốt nhất xinh đẹp nhất, bây giờ thấy thật khác xa so với mộng tưởng, Đường Nguyên đáng thương bị đả kích quá tàn khốc như vậy sao có thể chịu đựng nổi, rốt cục miệng sùi bọt mép dị thường hoàng tráng lăn ra ngất xỉu!
- Xem ra tiểu nữ thật sự đem vị hôn phu của mình dọa sợ tới mức không nhẹ a!
Tôn Tiểu Mỹ tự giễu cười cười, trong mắt lộ ra một tia đau xót, thế nhưng thoáng cái liền biến mất, sau khi đánh giá Đường Nguyên một hồi, nàng gật gật đầu nói:
- Phu quân tương lai của ta đây thật sự là hơi mập. Nên giảm béo một chút có lẽ sẽ tốt hơn.
Nói xong nàng hào sảng ôm quyền, duỗi tay ra mời:
- Quân tam thiểu, mời ngồi!
Nguyên bản Quân đại thiếu tuy đã sớm đoán được chân tướng sự tình trước cả Đường mập mạp, thế nhưng ấn tượng đầu tiên đối với bề ngoài của vị thiên kim Thượng thư này cũng không phải là rất tốt, nên biết mập mạp tuy rất xấu, thế nhưng thủy chung vẫn là người thừa kế chức vị gia chủ của một trong những vị trọng thần Thiên Hương quốc, vợ con của hắn vô luận là về phương diện gì cũng không nên giống như Tôn Tiểu Mỹ a, cũng không phải là xem thường đức hạnh của Tôn đại tiểu thư này, thế nhưng ở cái thế giới đặc biệt cùng với thời đại bối cảnh này, nữ tính cho tới bây giờ đều phụ thuộc vào nam nhân, nam nhân cho dù có khó chịu, lớn lên có xấu xí, tật xấu đầy mình cũng không vấn đề, thế nhưng nữ nhân phàm là có một tí khuyết điểm. Chính là thiên đại tật xấu, chớ nói chi là "phóng khoáng" như Tôn đại tiểu thư này!