Dịch Giả
Ưng Bác Không muốn lấy được loại đan dược này,nhất định phải trả một cái giá thật lớn.
Mà Ưng Bác Không hiển nhiên biết cái giá thật lớn mà mình phải trả kia là cái gì.
Cho nên, Quân Mạc Tà dừng nói ở đây, căn bản là không muốn nói,cũng không cần phải nói.
Cả hai người đều biết rõ trong lòng
Tại không trung, bốn ánh mắt nhìn nhau, khóe môi hai người đều nhếch lên cười tự nhiên, nhưng cũng ngấm ngầm đọ sức! Xem ai thiếu kiên nhẫn, mở miệng nói trước, thì kẻ đó chính là người thua!
Thật lâu sau...
Ưng Bác Không bất ngờ lắc đầu cười, khẽ thở dài:
- Ta chỉ có thể nói, mỗi một điều kiện ngươi đưa ra, quả thực rất hấp dẫn, không phải ta không nghĩ đến việc từ chối,mà là ta không thể từ chối được. Mà ngươi, quả nhiên là am hiểu đạo tiến thoái, với tuổi còn nhỏ như ngươi, không ngờ định lực lại đạt đến cảnh giới cao như vậy, đúng là bất ngờ! Ưng Bác Không ta đi khắp thiên hạ, gặp qua không ít người, cũng chưa lần nào gặp phải tên tiểu quái vật như ngươi, Nhưng ở trên đời ai mà biết trước được, hôm nay lại gặp ngươi! nhưng mà lần này, ngươi đã tính sai!
"A?" Quân đại sát thủ vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh, chỉ có hai con mắt hơi ngước lên.
- Loại thần dược mà ngươi nói, đúng là có sự hấp dẫn rất lớn, cường giả trong thiên hạ chắc chắn không thể cưỡng lại, lấy chính ta mà nói nếu có từ ngũ phẩm Thần Huyền thăng cấp lên lục phẩm, Ưng Bác Không ta sẽ thực sự thoát thai hoán cốt(Thay da đổi thịt) thực lực tăng gấp bội! Ta không thể phủ nhận, thực sự là ta khó có thể cưỡng lại hấp dẫn như thế này!
Ưng Bác Không cười ngạo nghễ:
- Nhưng cho dù ta khó có thể cưỡng lại hấp dẫn như thế này, nhưng cũng không thể làm cho Ưng Bác Không ta cúi đầu nghe lệnh của bất cứ kẻ nào! Ngay cả là sư phụ của ngươi tự mình đưa ra điều kiện này với ta, cũng không thể có khả năng!
- Bởi vì ta là Ưng Bác Không! Thảo Nguyên Thần Ưng!
Trong mắt Ưng Bác Không chợt lóe lên ánh lửa kiêu ngạo, hắc hắc cười khẩy một tiếng:
- Ta chỉ làm bá chủ trời cao, không bao giờ làm người hầu kẻ khác! Bất kể ai cũng không ngoại lệ!
- Hảo khí phách!
Quân Mạc Tà vỗ tay nhẹ nhàng mỉm cười:
- Có lẽ ưng thần có chỗ hiểu lầm, lúc nãy ta chưa hề nói là muốn Ưng thần đại chí tôn làm người hầu cho ai, hình như là ta chưa bắt ngươi đồng ý điều kiện gì của ta mà! Ta nhớ không sai chứ?"
- Ha ha…Quân tiểu tử, như vậy đúng là vẫn coi thường ngươi rồi! Chẳng qua, lúc nãy ngươi nói những lời đó mặc dù vẻ mặt, giọng nói, thậm chí cả ánh mắt đều không thay đổi, Nhưng ngươi có dám nói với lương tâm của mình một câu hay không, vừa nãy ngươi không có ý tưởng như thế?
Ưng Bác Không hơi giễu cợt nói:
- Ngươi vốn là loại người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Một khi có lợi ích,ngươi là người đầu tiên theo đuổi! Mà đã theo đuổi, tất nhiên là theo đuổi lợi ích tối đa! Điều này, ta tự tin tuyệt đối sẽ không sai lầm (nhìn lầm) nữa!
Quân Mạc Tà im lặng thật lâu, bản thân mình quả thật là đã khinh thường một cao nhân rồi hay sao? Mình là người của thế giới khác, từ lúc chuyển thế đến nay, không có chuyện gì không như ý muốn, đùa bỡn kẻ khác trong lòng bàn tay! Nhưng ngày hôm nay là lần đầu tiên bị người mà mình gần như đã nắm chắc trong tay vặn bật cho ngậm miệng không nói được!