Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Mộ Tuyết Đồng cùng Tiểu công chúa đứng một bên tuy rằng ý nghĩ khác nhau nhưng cả hai đều cảm thấy cao hứng thay cho Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao. Hai người xa cách đã mười năm, đó là mười năm sống trong đau khổ, nhung nhớ, rốt cục cũng có ngày hôm nay, ông trời quả có mắt, gương vỡ lại lành, tương lai trở nên tươi sáng hơn bao giờ hết! Như vậy còn không cao hứng sao được?
Về tới Thịnh Bảo đường, việc đầu tiên mà Tam trưởng lão làm chính là đem tất cả những chuyện phát sinh trong mấy ngày qua, từ đầu tới cuối viết tường tận thành một phong thư dài, càng khoa trương hơn là đôi chỗ lão còn thêm vào kiến giải của mình, kể cả là chuyện về Ưng Bác Không cùng với cao thủ thần bí kia lão cũng khéo léo đưa ra nhận định của bản thân. Cho nên đợi sau khi viết xong bức thư dài hơn mười trang mới cho phi ưng truyền tin. Sau đó một mình lão đứng trên mái của Thịnh Bảo đường, trầm mặc nhìn sắc trời u ám, càng nhìn càng thấy nguy cơ trùng trùng, phong vân bạo khởi, thở dài không thôi!
Trận phong ba lần này, không biết sẽ có bao nhiêu người lại sắp phải bỏ mạng đây!
Càng quan trọng hơn là sự tình về Tục Hồn Ngọc của Tiêu gia Ngân thành! Chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ sơ sảy gì! Tiêu gia không tiếc gì cả, bằng mọi giá đều phải đoạt vào trong tay.
Nhưng.... oái ăm thay là nó lại nằm trong tay của cao thủ thần bí kia!
Đoạt lại kiểu gì đây? Mà cho dù có đoạt lại thì sao? Phong Tuyết Ngân Thành mà đối đầu với cường giả như vậy thì kết quả cũng chỉ lưỡng bại câu thương mà thôi! Cho dù ngọc có đoạt vào tay thì cuối cùng cả Phong Tuyết Ngân Thành còn lại được mấy người đây?
Cùng lúc đó, lại có thêm hai phi ưng được tung lên, bay về phía Phong Tuyết Ngân Thành. Phân biệt là tin tức của Tiểu công chúa và thông tin tình báo của Mộ Tuyết Đồng, nhưng đều truyền về cho một người duy nhất: Hàn Yên Dao!
Một người con gái thông minh, tuyệt sắc, đáng thương. Không tiếc hy sinh tuổi thanh xuân của mình để đổi lấy tương lai muốn được gả vào Quân gia, không biết khi nàng nhận được tin người trong mộng sẽ kích động thế nào?
- Cái gì?
Phía dưới truyền đến tiếng rống đầy kinh sợ của Tiêu Hàn:
- Độc thương của Quân Vô Ý đã được giải trừ hoàn toàn? Điều này sao có thể? Tại sao lại chữa khỏi được! Khốn kiếp! Ta quyết không tin!
Tam trưởng lão hai mắt nhắm lại nói:
- Tiêu Hàn, sự tình năm đó bởi vì ngươi mới xảy ra! Hôm nay, ngươi còn muốn làm cái gì nữa hả?
Màn đêm buông xuống, trong Thiên Hương thành đệ nhất bang phái - Kim Dương bang, nhân thủ từ bốn phương tám hướng lục tục kéo về nơi tập trung, sau đó nhanh chóng hướng về tổng đàn đi tới.
Lúc trước tại tổng đàn này, chính bang chủ của Kim Dương bang đã xuất ra Kim Dương lệnh, triệu tập toàn bộ bang chúng trong thành. Lệnh phù này cũng chỉ có bang chủ đương nhiệm mới có thể đưa ra, hơn nữa, điều quan trọng chính là khi lệnh xuất ra chứng tỏ sẽ có đại sự rất quan trọng phát sinh, từ khi có Kim Dương lệnh cho tới giờ, cũng ít thấy dùng đến nó, kể cả là khi lâm vào đại nạn gần như diệt bang bởi lão giả mũi ưng lần trước cũng không dùng đến.