Dịch Giả
- Tuyết Đồng!
Tam trưởng lão khẩn trương kêu lên. Tuy đám người đều cho rằng Mộ Tuyết Đồng nói rất có đạo lý, việc hôm nay cũng xác thực là do Lục đệ gieo gió gặt bão, thế nhưng hiện tại cũng không phải lúc phù hợp để k*ch th*ch lão lục.
- Thả ta xuống! Lão phu còn chưa có chết đâu, để lão phu tự đi!
Lục trường lão giận dữ quát:
- Lão phu làm việc, như thế nào còn không tới phiên tên tiểu bối ngươi dạy bảo! Cho dù sư phụ ngươi có ở đây, cũng không dám nói như vậy với lão phu đâu. Ngươi thì tính là gì! Trước khi nói nên suy nghĩ xem mình có bao nhiêu phân lượng đã, ngươi còn chưa đủ tư cách bình luận thái độ cư xử của lão phu đâu!
Mộ Tuyết Đồng tức giận đến nỗi sắc mặt trắng bệch, thầm nghĩ trong lòng: "Ngươi thật sự có cốt khí như vậy, trận đáng lúc trước cùng Ưng Bác Không ngược lại đã không bị thua, hôm nay chỉ biết đem ta ra chút giận, thật cho rằng ta rỗi hơi muốn cõng ngươi sao!"
Mộ Tuyết Đồng do dự một chút, sau đó thả Lục trường lão đang dãy dụa trên lưng xuống. Bởi vì khẽ động, cho nên xương cốt chệch ra, hắn đau đến nỗi cái trán ứa mồ hôi lạnh, bây giờ mới nhớ ra là mình bị thương.
- Thật là có cốt khí, ha ha. Quả nhiên không hổ là trưởng lão của Phong Tuyết ngân thành! Vừa rồi nếu ngươi đối mặt với tiểu đầu ưng kia cũng có thể cứng rắn như vậy, cũng không phải chịu nhục như vậy, ta rất bội phục tính cách thay đổi thất thường của ngươi đó!
Tam trưởng lão còn chưa kịp khuyên giải, đột ngột một thanh âm lãnh khốc vang lên, tràn đầy tư vị cợt nhả. Đồng thời thiên địa lúc này tràn ngập một cỗ uy áp cự đại chưa từng có, ầm ầm đổ xuống, một bóng ảnh hắc y bịt mặt như thiên thần hạ phàm, lại như quỷ mị hóa thân, phương thức xuất hiện dị thường quỷ dị đột nhiên hiện ra trước mặt mọi người, một đôi mắt lạnh lùng lập loè hàn quang b*n r*.
- Là hắn! Chính là hắn!
Tiểu công chúa Hàn Yên Mộng kinh hãi kêu một tiếng, thân thể run lẩy bẩy trốn phía sau tam trưởng lão, kéo lấy góc áo của ba trưởng lão, tỏ ý muốn nói gì đó mà lại không nói được. Đối với tên áo đen đột nhiên xuất hiện này, hiển nhiên nàng sợ hãi tới cực điểm:
- Chính là hắn đã đả thương Tiêu sư huynh. Còn... còn đánh ta nữa!
Trong lòng tam trưởng lão trầm xuống!
Sợ cái gì cái đó liền đến a! Chính thức phiền toái rốt cuộc đã tới!
Một thân ảnh so với Ưng Bác Không còn muốn đáng sợ hơn, uy áp đè xuống!
Mấy vị cao tầng Ngân Thành rõ ràng cảm thụ được cỗ uy áp kinh người ùn ùn kéo đến này, bốn người đều run như cầy sấy. Trong đó tiểu công chúa Hàn Yên Mộng ngược lại thản nhiên hơn một chút, tiểu nha đầu tuy cũng sợ hãi hung uy của tên áo đen trước mắt này. Nhưng mà chủ yếu là bởi vì người phía trước này đã từng làm nhục Phượng Ngô, ký ức này đã khắc sâu trong đầu nàng, còn làm ra một màn xấu hổ trước mặt mình nữa, vả lại ở trước mặt vị cường giả không thể kháng cự này cảm giác sợ hãi cũng không còn bao nhiêu, hoặc là có thể nói "người không biết không sợ" a!
Nhưng mặt khác Ngân Thành ba vị trưởng lão lại không như thế, thấy nhiều hiểu rộng, ánh mắt rất độc cùng sáng suốt, từ cỗ khí tức cường đại bạo phát này mà xem, vị cao thủ thần bí trước mắt này, rõ ràng đang tức giận không kiềm chế được, cho nên mới không che dấu khí tức bản thân, tùy ý phát ra uy áp, giống như muốn thôn phệ thiên địa. Mà hiện tại không thể nghi ngờ hắn đang có ác cảm với đám người của mình!