Dịch Giả
- Cao thủ cái thế? Là ai?
Ánh mắt Ưng Bác Không trợn lên, chẳng lẽ Ngân Thành cũng biết sự tồn tại của vị cao nhân tiền bối kia? Lão tử còn tưởng rằng chỉ có độc nhất vô nhị lão tử độc quyền thôi a!
- Cụ thể vì sao lại khiến vị tiền bối giá lâm Thiên Hương còn không biết, chỉ biết là vị tiền bối này tu vi cực cao, quả nhiên là kinh thế hãi tục, vang dội cổ kim!
Trong ánh mắt của tam trưởng lão vẫn còn sợ hãi nói:
- Trước đây mấy ngày, vị tiền bối này chẳng biết tại sao phát ra khí tức, lúc ấy chúng ta còn đang ở ngoài mười dặm, thế nhưng đã cảm nhận được phong vân biến sắc! Ngày hôm nay lại phát hiện một chuyện lạ khác về vị tiền bối này!
Ưng Bác Không mơ hồ minh bạch hắn đang nói tới ai, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ cung kính:
- Chuyện lạ gì thế? Nói nghe chút coi!
Ưng đại chí tôn xác định, theo như lời nói của tên tam trưởng lão này, vị cao nhân kia hẳn là sư phụ của Quân tiểu tặc, không khỏi âm thầm cười trộm, bọn gia hỏa tri thức tụt hậu này, các ngươi đã triệt để đem đồ đệ của người ta đắc tội, bây giờ còn nghĩ tới chuyện tốt à?
Bên này, tam trưởng lão cẩn thận từng ly từng tí quan sát đến sắc mặt của Ưng Bác Không. Trong lòng càng thêm nắm chắc, xem ra Ưng Bác Không này hẳn là biết sự tồn tại của người kia, hơn nữa thực lực của người này ít nhất phải còn phải hơn cả vị thảo nguyên ưng thần trước mắt, Ưng Bác Không cho tới bây giờ chỉ biết bội phục cường giả mạnh hơn hắn mà thôi! Tam trưởng lão lại tiếp tục nói:
- Tại rừng phong Thành Nam trong phương viên sáu mươi dặm, cơ bản vẫn luôn là một địa phương có phong cảnh lịch sự tao nhã của thành Thiên Hương, thế nhưng chẳng biết tại sao, dưới sự giận dữ của vị tiền bối này, không ngờ với một thân huyền khí đã vô thanh vô tức hủy diệt toàn bộ khu rừng, không có bất cứ dấu vết gì. Sáu mươi dặm rừng phong lại đột nhiên vô tung biến mất, mặt đất bị san phẳng, một thân cây ngọn cỏ cũng không còn!
Ưng Bác Không lảo đảo hít một hơi lãnh khí.
Rừng phong Thành Nam? Chính mình chẳng phải là từ nơi đó tới sao? Chẳng lẽ sau khi mình rời đi, lại xảy ra chuyện kinh thiên động địa bực này?
- Xin hỏi vị tiền bối này có quan hệ gì với Ưng chí tôn không?
Tam trưởng lão cẩn thận từng ly từng tí hỏi. Hiện tại bọn họ cơ hồ xác định, vị thần bí này chính là có quen biết với Ưng Bác Không, thế nhưng lại không biết mối quan hệ song phương là như thế nào, điểm ấy thật ra còn phải tìm hiểu đã, điều mà tam trưởng lão muốn biết nhất, cũng sợ phải biết nhất, chính là vị cường giả thần bí này có liên quan tới Quân gia, vậy đây chính là ăn phải miếng thịt thiu rồi!
- Không quen biết! Không quen biết!
Ưng Bác Không liên tục không ngừng lắc đầu nói:
- Nửa điểm cũng không biết! Ta cũng chưa từng nghe nói qua, trên đời còn có một nhân vật như vậy!
"Hừ hừ, các ngươi mau tới quấy rối đi, Ngân Thành đều đến đây đi, có lão nhân gia hắn tọa trấn, ta còn suy nghĩ nhiều làm chó gì! Ai nha. Không đúng, sao có thể để hắn đích thân xuất thủ được. Ta chính là nên xuất thủ nhiều một chút, tranh thủ thêm ân tượng của hắn nha!"