- Ta tin tưởng ngươi, phi thường tin tưởng ngươi!
Quân Mạc Tà thân thiết vỗ vai Đường mập:
- Vô luận ngươi làm như thế nào, ta đều tin tưởng, ủng hộ ngươi! Những cái khác, ta không cần xem xét, cũng không có ý kiến gì khác, hiểu chưa?
Một khi đã rõ ràng, mua một chút nhân tâm.
- Tam thiếu…ô ô...
Đường Nguyên cảm động khóc to, một dòng nước mũi một dòng lệ:
- Trước kia nghe người ta nói cái gì sĩ vi tri kỉ giả tử(kẻ sĩ có thể chết vì tri kỉ), nay xem như ta đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của nó rồi... Cảm giác được người khác tín nhiệm thật là tốt ô ô... Thật khiến ta cảm động, ta thề, ta nhất định sẽ dốc hết tâm can, lo lắng hết lòng, cúc cung tận tụy, đến chết không thôi, lòng son dạ sắt, phấn đấu quên mình, vì sự nghiệp của Tam thiếu ngươi, ta dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, có chết cũng không hối hận, tuyệt sẽ không cô phụ kỳ vọng của ngươi...
Trong khoảng thời gian ở chung này, Quân đại thiểu đối với công phu vỗ mông ngựa đã có lực miễn dịch lớn, mỉm cười đứng ở nơi đó, gật đầu, chỉ có lắng nghe loại vỗ mông ngựa ghê tởm này, tập mãi cũng thành thói quen, chỉ có ở đó hưởng thụ.
Một đống thịt béo trước mắt tung hoành công phu vuốt mông ngựa, còn một người chăm chú lắng nghe.
Hắn đắc ý mỉm cười, lắng nghe còn có một bộ dáng say mê... Bức họa này ở trước mắt vị Ưng chí tôn, nhất thời không thích ứng nổi, bên tai cuồn cuộn tiếng rắm ngựa, trong mắt là một trò hề thật khiến người ta buồn nôn...
- Nôn...
Ưng Bác Không kêulên một tiếng, khuôn mặt trắng dã nói:
- Lão phu thấy mình nên tới tiểu viện của Vô Ý là hay nhất.
Rồi không thèm quay đầu lại mà trực tiếp bước đi, nơi này thực không có gì đáng để hắn nán lại, thực quá ghê tởm, mặc dù là một trong Bát Đại Chí Tôn nhưng định lực của hắn cũng không chịu đựng được.
- Ha ha ha...
Quân đại thiểu trợn tròn hai mắt dùng sức vỗ vào bả vai Đường mập mạp, thiếu chút nữa khiến hắn ngã sấp mặt xuống đất, cười đến mức run cả hai bả vai:
- Mập, ngươi thực sự quá kh*ng b* mà! Ngươi quả thực chính là khắc tinh của Ưng đại chí tôn ha ha ha...
- Ta, ta...nói gì sai sao?
Đường Nguyên mờ mịt xoa đầu, mới vừa rồi bị Ưng Bác Không dọa ra mồ hôi lạnh, không tự chủ hỏi.
- Không sai, ngươi làm rất đúng! Phi thường đúng! Thật sự là quá tốt a!
Quân Mạc Tà ba hoa.
Há há há, không nghĩ tới vấn đề khiến mình đau đầu nhất, lại chỉ sau một hồi vuốt mông ngựa ghê tởm của Đường bàn tử lại giải quyết sạch sẽ.
Vì sao có tài hoa mà không phát huy, chẳng phải nếu bỏ phí thì quá đáng tiếc hay sao?
- Mấy ngày nay ngươi uống qua rượu ngon của ta, ta muốn tổ chức một cuộc bán đấu giá độc nhất vô nhị. Chuyện quan trọng nhất mà mập mạp ngươi cần phải làm chính là lợi dụng loại rượu ngon này kiếm về một núi vàng! Ngươi hiểu ý ta chứ?
Quân Mạc Tà cười đến nỗi không nhìn thấy mắt đâu cả, vỗ bả vai bàn tử, cảm thấy rất là vui vẻ...
- Không thành vấn đề, vốn rượu bình thường thì rất khó là đem ra ra đấu giá, chẳng qua rượu của chúng ta lại có hạn, nếu đem bán với giá năm trăm lượng một vò cũng không thành vấn đề.
Đường Nguyên nắm chắc nói. So sánh với rượu ngon truớc mắt, thì giá cả này cũng đã cao hơn mấy phần!