Dịch Giả
"Ngươi mới chết đó!" Quân Mạc Tà trừng mắt liếc nhìn hăn, nói: "Bổn thần y một khi đã xuất thủ, sinh tử của hắn còn có thể do người khác tính sao?"
Đúng lúc này, Hải Trầm Phong cũng nghiêm mặt từ trong mặt thất đi ra.
Ưng Bác Không đang muốn phản bác lại Quân Mạc Tà, đột nhiên mở to hai mắt. Há to miệng, ô ô mà kêu.
Vừa rồi còn là một người nửa chết nửa sống, mắt thấy tùy thời đều có thể tắt thở ra đi, bỗng nhiên một canh giờ sau lại có thể như sinh long hoạt hổ đi ra? Cho dù là thần y cũng không thể chữa nhanh như vậy chứ?
Thế giới này thật sự là quá điên cuồng đi, hôm nay không phải là gặp quỷ chứ?
"Tốt không?" Ưng Bác Không dụi dụi mắt, nói: "Toàn bộ đều tốt chứ? Công lực cũng đã khôi phục?"
"Toàn bộ đều tốt!" Hải Trầm Phong còn có chút tức nhìn Ưng Bác Không, khuôn mặt âm trầm trả lời: "Đã phiền Ưng sư thúc quan tầm rồi, được thần y sử dụng diệu thủ, công lực đã hoàn toàn khôi phục rồi."
"Vậy ngươi còn nghiêm mặt làm gì? Lúc này mới là ta nghiêm mặt đó! Mẹ cha sư phụ của ngươi, ngươi cũng không có cung kính được một chút sao? Ngươi có biết hay không, vì chậm chễ cứu chữa tiểu tử ngươi, lão tử đã nhịn rất nhiều rồi đó, bị tên hỗn đản ngươi chơi đùa, hừ!" Một tia nhẫn nại của Ưng Bác Không lúc này bị dập tắt, bạo phát ra, hơn nữa lại có một đối tượng phù hợp để bạo phát, lúc này mà còn không phát thì đợi tới lúc nào?
Hải Trầm Phong nghiêm mặt, còn chưa kịp trả lời. Ưng Bác Không đã hô lên một tiếng rồi bổ nhào tới, một chộp chặt, tiếp đó là một trận quyền như mưa rào, cước như gió táp, đổ ập xuống, điên cuồng đáng xuống không chút dừng lại.
Hình ảnh ngược đãi này vừa lúc lại rơi vào mắt Đường mập mạp đang co quắp nằm đó, trên đùi mập mạp mới tích cóp được chút khí lực, vừa vặn bị dọa cho mất tiêu, trên người vừa rồi không ngừng đổ mồ hôi lạnh, lúc này mồ hôi lại bộp bộp rơi xuống đấ...t
Nhìn một màn này, khuôn mặt núng nính mỡ của Đường Nguyên co giật liên hồi."
Thật lâu sau...
"Ngươi đánh đủ chưa?" Quân Mạc Tà hô to.
"Đánh đủ rồi. Rất thống khoái." Ưng Bác Không cuối cùng đánh thêm hai quyền, ba cước nữa. Lúc này mới dừng lại. Toàn thân Hải Trầm Phong da tróc thịt bong, trên mặt đủ mọi màu sắc, giống như con gấu trúc trong rạp xiếc vậy.
"Đánh đủ rồi thì thả hắn đi làm việc thôi, bản thiếu gia cũng không phải phái hắn đi đấu trường." Quân Mạc Tà tức giận nói. Nói như thế nào Hải Trầm Phong hiện tại cũng coi như là người của mình, ngươi lại ở trước mặt ta đánh hắn như vậy. Còn coi mặt mũi của bản thiếu gia ra gì không?
Hải Trầm Phong như được đại xá, cũng không để ý tới nỗi đau toàn thân, bò dậy rồi nhanh như chớp biến mất.
Quân Mạc Tà quay đầu nhìn Ưng Bác Không, đang định nói gì, đột nhiên...
"Ý" Một tiếng kêu bén nhọn cùng sợ hãi vang lên. Hai người đều giật nảy mình.
Tiểu la lỵ Khả Nhi cẩn thận từng ly từng tí bưng nước trà lên. Lại đột nhiên phát hiện một chuyện.
"Công tử, không tốt rồi, không tốt rồi, tiểu la lỵ thất kinh kêu lên.
"Làm sao vậy?"
"Là Đường công tử, Đường công tử hắn, hắn té xỉu rồi." Khả Nhi chỉ vào Đường đại công tử đang nằm trên mặt đất, vẻ mặt kinh hoảng. Chỉ thấy thân thể mềm như bún của Đường Nguyên co quắp lại, toàn thân thịt mỡ cũng không còn rung động nữa, nguyên lai đã sớm bất tỉnh rồi."
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Quân Mạc Tà ù ù cạc cạc tiến lên phía trước, không có người làm gì hắn, vậy sao hắn lại ngất như vậy nhỉ...
Hắn tiến sát lên nhìn qua. Đặt tay lên mạch tượng của mập mạp, đột nhiên biểu hiện trên mặt của Quân Mạc Tà trở nên rất hưng phấn, hắn cứng họng nhìn chung quanh một lần, nói: "Đây là chuyện gì? Lại có thể khiến hắn xuất mồ hôi tới tình trạng mất nước như vậy, thật hiếm có.
Xuất mồ hôi tới tình trạng mất nước, Đường đại thiếu gia thật đúng là có một không hai, lúc này có hy vọng giảm béo rồi.
Kiếp trước lẫn kiếp này. Đây là lần đầu tiên Quân đại thiếu gia nhìn thấy tình trạng như vậy.
Không biết là may mắn hay là bất hạnh, trọng lượng cơ thể mập mạp lúc này lại có thể giảm đi tới mười cân. Một ngày giảm mười, đây quả thực chính là kỷ lục của thế giới phương pháp giảm béo a!