Dịch Giả
Tiếng bước chân rầm rầm vang lên. Mặc dù với tu vi của Ưng Bác Không cũng không nhịn được giật nảy mình.
Trong tiểu viện. Một khối thịt khổng lồ đang run rẩy lăn qua lăn lại. Ưng Bác Không cố gắng căng mắt ra để nhìn, rốt cuộc xác nhận đống thịt này dường như là một người! Thực sự là thân thể một con người!
Ưng đại chí tôn trong lòng mắng to một câu: lão tử cũng đã nghe nói qua mấy tên công tử có điều kiện ăn uống khá giả, thế nhưng không đến mức ăn đến độ béo tốt như tên này chứ?
Thật sự là quá mức rồi!
Nói đến thương thế của Đường Nguyên vố không được tính là nghiêm trọng, trải qua quá trình điều trị tỉ mỉ của Quân đại thiếu, mấy ngày nay đã có thể xuống đất đi lại rồi. Thế nhưng mấy ngày nay hắn lại nằm trên giường không chịu dậy, hơn nữa Quân đại thiếu lại dùng linh khí điều trị, Đường đại thiếu gia căn bản được ăn uống no đủ nên trọng lượng cơ hồ tăng gấp đôi!
Hắn hiện tại, nguyên bản quần áo cũ phần lớn là không mặc vừa.
Nguyên bản đứng thẳng người, cái bụng cơ hồ rủ xuống tận đầu gối, hiện tại đã sắp rủ tới tận chân rồi, thế cho nên nhìn bản thân trông giống bà đẻ như vậy, Đường đại thiếu gia trong lòng cảm giác nguy cơ chuẩn bị bạo phát, cần phải giảm béo gấp!
Đường đại thiếu gia hiện tại vô cùng lo lắng cho khả năng t*nh d*c của mình, chiếu theo đà này mà còn nói chuyện t*nh d*c sao? Nói thẳng ra là chuẩn bị bất lực à. Súng cương, đạn đủ, thế nhưng lại không thể phóng ra a. Ai có thể chỗng đỡ được thân thể mập mạp này cơ chứ.
Thế cho nên Đường Nguyên mấy ngày nay ngoại trừ việc tính kế sinh lợi ra, còn bắt đầu chế độ giảm béo. Thế nhưng hoạt động càng nhiều. Thân thể lại càng mệt mỏi, mà càng mệt mỏi lại càng ăn nhiều.
Cứ như vậy, trong lượng cũng tự nhiên là tăng theo.
Điều này làm cho Đường đại thiếu gia khó có thể thoát khỏi căn bệnh ác tính nghiện ăn này.
Khi Ưng Bác Không đi tới, Đường Nguyên đang ở trong sân chạy bộ, thế nhưng bất luận người nào nhìn vào cũng chỉ thấy một khối thịt cực đại đang nhúc nhích trong sân mà thôi.
Đúng! Chính là đang nhúc nhích. Chỉ có cụm từ này mới diễn tả được hết ý nghĩa hành động của mập mạp lúc này!
Đường Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo một cách khó hiểu, hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên mới phát hiện trước mắt mình xuất hiện một người áo đen, khuôn mặt lạnh giá, hai mắt âm hàn sâu hoắm.
Đường đại thiếu gia trong lòng đang cảm thấy khó chịu, giờ phút này vừa thấy được được một tên mặt như đưa đám, cho nên hắn càng cảm thấy không thoải mái, trừng mắt lên mắng: "Lão nhân, ngươi nhìn cái gì? Chưa thấy qua người nào đẹp trai như ta sao!"
Trên mặt Ưng Bác Không hiện lên vẻ vô cùng thương cảm nhìn hắn. Lão tử đương nhiên đã gặp qua rất nhiều người đẹp trai, cho dù là đệ nhất thiên hạ mỹ nữ trước kia lão tử cũng đã gặp qua, nhưng mà chưa thấy qua ngươi nào lớn lên như ngươi lại tự xưng đẹp trai.
Ngươi có phải đẹp trai hay không lão tử không xác định, thế nhưng độ dày da mặt cùng với trọng lượng thân thể có thể nói là đệ nhất thiên hạ nha.