Ta mượn máy, dịch được nhiêu thì dịch, chương này là nợ hôm thứ Tư này!
Quân đại thiếu có chút khó hiểu: "Chẳng lẽ quan điểm thẩm mỹ của mình có vấn đề, bổn thiếu gia có bộ dáng kh*ng b* như vậy sao? Làm sao mà làm cho tiểu cô nương này vừa nhìn đã sợ tới mức khóc ngay tại trận?" Hai bên cách nhau không xa, Quân đại thiếu chỉ cần bước lên vài bước là đụng nhau ngay.
- Yên Mộng muội muội, không cần kinh hoảng, đợi vi huynh chém tên vô sỉ này cho!
Thiếu niên kia mỉm cười vô cùng tự tin, sau đó chậm rãi bước lên ngăn Quân đại thiếu đi tới, vung ra trường kiếm hét lớn một tiếng:
- Đồ vô sỉ, tiến lên nhận lấy cái chết!
Quân Mạc Tà thấy kiếm hắn chập chờn trước mặt càng thêm bực bội: "Vừa mới gặp mặt đã gọi ta là vô sỉ là sao? Đây rõ ràng là khinh người quá đáng mà!"
" Nhưng ngươi tìm người khi dễ mà tìm bổn thiếu gia là ngươi tìm nhầm người rồi! Ngươi muốn làm hộ hoa sứ giả thì cũng không nên quá đáng như vậy nha! Chỉ vì lời nói của nữ nha đầu này mà ngươi muốn ra tay g**t ch*t một người xa lạ mới gặp lần đầu sao? Con mẹ ngươi hỗn đản, muốn hộ hoa sao, lão tử cho ngươi biến thành bùn nhão để cả đời bón cho hoa luôn!"
Quân Mạc Tà đang vô cùng hưng phấn thì bị tên nhãi này làm tụt hứng, hắn không khỏi giận dữ, ác tâm đã bắt đầu nổi dậy, sải bước tiến lên phía trước muốn ra tay giáo huấn một chút tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng này.
Tuy nhiên, khi hắn vừa nhúc nhích thì thấy toàn thân đột nhiên lạnh lẽo, nhất thời kinh ngạc, cuối đầu nhìn thì la toáng lên rồi lấy hai tay che kín "tiểu đệ đệ" của mình hét lên:
- Các ngươi mới là lưu manh đó!
Thì ra toàn thân của hắn đang tr*n tr**ng như lợn cạo! Đây thật sự là dọa người mà, đã khỏa thân mà còn bị người khác nhìn từ trên xuống dưới! Lúc nãy khi hắn được Hỗn Độn Hỏa luyện thể, thân thể Quân đại thiếu không hề hấn gì, nhưng quần áo làm sao mà chịu được ngọn lửa như thế, lập tức hóa thành tro bụi ngay.
Tuy nhiên, khi chuyện đó phát sinh, thân thể Quân đại thiếu đang chôn sâu trong lòng đất, ý thức thì đắm chìm trong Hồng Quân Tháp nên căn bản chẳng nhận ra, cuối cùng khi toàn bộ thân thể hắn cũng đi vào, hắn đã hoàn toàn say mê khi nhận ra đến cơ thể cũng có thể tiến vào Hồng Quân Tháp, thật sự là quá hưng phấn, làm sao còn để ý tới việc cơ thể mình hoàn toàn tr*n tr**.
Sau khi cơ thể từ trong Hồng Quân Tháp b*n r*, hắn lại thấy thực lực bản thân đột nhiên tăng mạnh, tâm tình lại càng hưng phấn, kích động tợn, trong đầu toàn những suy nghĩ làm sao hoành hành bá đạo, làm cách nào hành hạ người khác với thực lực này...
Lúc đó hắn cảm thấy sao mà hắn anh hùng cái thế, ngọc thụ lâm phong, bộ dáng hợp ý vô cùng, làm sao để ý tới xung quanh nữa.
- Ngươi… ngươi... ngươi sao lại vô lại đến mức này, vừa ăn cướp vừa la làng là sao?
Cô gái đang bưng kín mặt dậm chân hét lên, xấu hổ vô cùng.
- Hừ! Chính ngươi mới là lưu manh, còn dám nói ta là lưu manh sao, thật không biết xấu hổ là gì mà!