Ưng Bác Không trong lòng mắng chửi không thôi, sau đó bày ra bộ dạng mắt không thấy tâm không phiền, quay đầu đi chỗ khác, đưa cái lưng về hướng hắc y nhân.
- Chỉ vì ba cái chiêu thức đánh nhau của tiểu ưng mà làm cho người ta thành bộ dạng này! Làm như mỗi ngày tìm mấy tên tôm tép luyện chiêu thì có thể luyện ra thành tựu của tông sư sao?
Hắc y nhân bịt mặt lầu bầu nói:
- Chỉ có mười bảy chiêu bọ, lại còn chưa nối liền được với nhau, thật là cười muốn nôn cả ruột ra ngoài, dọa người sao, vậy mà còn không biết xấu hổ tự xưng cái gì Bát Đại Chí Tôn, thật là mặt dày mà!
Vừa nghe thấy những lời này, Ưng Bác Không quay người nhanh còn hơn gió, mắt ưng sáng lên:
- Các hạ, vừa rồi các hạ nói gì?
- Ta nói gì bộ ngươi điếc sao không nghe? Điếc thì cũng phải nghe rè rè chứ! Ta nói ngươi không biết cách luyện công!
Hắc y nhân bịt mặt đảo cặp mắt trắng dã mà nói:
- Cái gọi là trăm chim vỗ cánh, ưng đánh trời cao, tung hoành thiên địa, biến ảo hàng vạn hàng nghìn tư thế. Ngươi muốn chỉ trong mấy chiêu mèo què của mình mà khái quát hết tất cả các động tác đó? Ngươi căn bản không có nghiền ngẫm hoàn toàn thông suốt, có một mà ngươi chưa hiểu đến một nửa, bày đặt bắt chước chim ưng, cuối cùng lại bắt chước thành ruồi bọ, đương nhiên là không thể phát huy uy lực thực sự của nó! Mà ngươi vì chuyện này mà vui đùa đến thảm trạng thế này, chẳng phải là quá đáng thương, quá buồn cười sao? Ngươi nói thử xem chuyện ngươi nói ra có hù chết người không?
Lần này, hắc y nhân bịt mặt khẩu khí càng lúc càng ác liệt, nhưng mỗi một chữ một câu lại làm chấn động tâm tình của Ưng Bác Không, mà lạ một cái là ưng đại chí tôn lại hoàn toàn không có chút phản bác, ngược lại hắn còn có cảm giác giống như từ trên trời rơi xuống một cái bánh bao thật ngon, thật đẹp, lại thật to rơi thẳng vào đầu hắn đến nổ đom đóm.
- Thỉnh tiền bối chỉ giáo!
Ưng Bác Không cung kính hành lễ, trong lòng hắn nghĩ người có thể chỉ ra khuyết điểm của bản thân hắn thì không phải tiền bối chứ là cái gì? Chỉ có thể là tiền bối cao nhân thôi! Giờ khắc này, Ưng Bác Không hoàn toàn thu hồi cuồng vọng của bản thân.
- Tránh ra một bên mà hóng mát đi! Chờ ta ra tay cứu hắn xong, thuận tiện chỉ cho ngươi vài chiêu, nói ra vài cái tạp kỹ này cho ngươi thì có đáng gì đâu!
Hắc y nhân bịt mặt hừ một tiếng, thản nhiên nói.
- Vâng!
Ưng Bác Không vui lòng phục tùng mà ngồi xuống, đưa mắt quan sát động tĩnh chung quanh, tự biến mình thành một tên hộ pháp.
Hắc y nhân bịt mặt lúc này mới từ từ ngồi xuống, cầm lấy cổ tay Hải Trầm Phong, bắt đầu vận công!
" Bát Đại Chí Tôn nha! Có ai dám giáo huấn bọn họ như giáo huấn tôn tử thế này không? Hừ hừ, lão tử dám! Thậm chí sau khi lão tử giáo huấn bọn họ, sau này bọn họ vẫn phải cung kính với lão tử! Ai mới gọi là cao nhân? Lão tử chính là cao nhân!"
Hắc y nhân bịt mặt đương nhiên chính là Quân Mạc Tà Quân đại thiểu gia Quân đại cao nhân của chúng ta!
Nói đến thương thế của Hải Trầm Phong, thật sự là khá nghiêm trọng, với thế giới này mà nói, có thể nói là vô phương cứu chữa, dù cho xoay chuyển trời đất cũng không có biện pháp, nhưng đối với công hiệu của Khai Thiên Tạo Hóa Công của Quân Mạc Tà mà nói, nếu so với thương thế của Quân Vô Ý ngày xưa thì còn lâu mới bằng được! Bởi vì thương thế này của hắn chỉ là vết thương mới bị, hơn nữa phần lớn đều là ngoại thương, nếu so sánh với mười năm tàn tật của Quân tam gia mà nói, vết thương này còn dễ trị hơn nhiều.