Trong lòng Quân Mạc Tà rõ ràng phát hiện: Vài thức này của Ưng Bác Không, tuy rằng không lưu loát, thậm chí không liền mạch, nhưng nếu chỉ luận từng chiêu một, tuy sự tinh xảo vẫn không bằng thượng thừa võ công của kiếp trước, nhưng sự tàn nhẫn thì hơn xa! Nếu dung nhập huyền khí vào đó, uy lực phát ra sẽ vô cùng kinh người! Quân Mạc Tà xem xong cũng cảm thấy có phần bội phục! Càng bội phục hơn nữa chính là trong quá trình giao thủ của Ưng Bác Không, mỗi khi lập lại chiêu thứ nào đó, sẽ có một chút biến hóa, từ đó dần dần đem sơ hở triệt tiêu, đem từng chiêu, thực ra phải trong thời gian dài gọt giũa mới xóa bỏ được sơ hở, từ trong thực chiến mà từ từ hoàn thiện! Phải biết rằng học tập võ học và sáng tạo võ học là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng. Sáng tạo một môn, từ lúc mới sáng tạo ra, có chút thành tựu, rồi tinh nghiên (nghiên cứu, tinh luyện), rồi hoàn thiện, thậm chí là đại thành, tất cả các bước này từ trước tới giờ là quá trình không thể bỏ qua bất cứ bước nào, nếu nhanh chóng đạt tới đại thành chi cảnh, ngoại trừ người sáng tạo đột nhiên linh quang chợt lóe thì không nói tới, ít nhất là cần vài chục năm, thậm chí vài thế hệ bỏ công sức ra nghiên cứu mài giũa mới có thể tìm ra chiêu thức hoàn thiện cuối cùng.
Tại cái thế giới hoàn toàn không có cổ võ Trung Hoa này, Ưng Bác Không có thể khác người, vứt bỏ huyền công mà sáng tạo ra một môn công phu chiêu thức độc đáo, phương thức này sẽ nhanh chóng hình thành nên cánh cửa võ học, cùng với can đảm theo đuổi võ học và trí tuệ của võ học là đã đáng được hậu nhân ngợi khen rồi, mà chuyện sáng tạo nên một môn võ công chính là một công đức vượt thời đại rồi! Chỉ cần nói tới điều này là có thể thấy Ưng Bác Không quả không hổ danh là một trong Bát Đại Chí Tôn hàng đầu,không hổ tư cách của một thế hệ bậc thầy! Chuyện khác chưa nói tới, chỉ cần nói việc hắn bài danh trong Bát Đại Chí Tôn, lại có thể vứt bỏ thân phận, không tiếc tự hạ giá trị bản thân mà đánh nhau cùng một người cao thủ huyền khí bình thường, từ đó cố gắng cải tiến chiêu thức còn chưa đủ hỏa hầu của mình, chỉ cần nói tới thái độ nghiêm túc đối với võ học như vậy, chưa chắc người nào có thể làm như hắn!
Đột nhiên linh quang chợt lóe trong lòng Quân Mạc Tà.
"Ưng Bác Không hiện tại tìm không thấy đối thủ, vậy Huyết Hồn Sơn Trang và Phong Tuyết Ngân Thành không phải là đối thủ quá tốt sao? Ưng Bác Không hiện đang đau đầu vô cùng vì chiêu thức còn quá nhiều sơ hở, mà trong đầu ta không phải có vô số tuyệt chiêu võ công của kiếp trước sao? Nào là Thần ưng phác hổ, ưng khiếu cửu châu, thương ưng cửu biến, ưng dương thiên lý... Mình có cả đống tài nguyên như thế này, không lợi dụng thì chẳng phải quá uổng phí sao? Như vậy mà không xài thì mới đúng là đáng giận!"
Quân Mạc Tà tự hỏi trong đầu, sau đó hắn cảm thấy vô cùng vui mừng.
Ưng Bác Không ra chiêu khống chế cho cả cục diện cân bằng, trong lòng lại tự hỏi, làm sao phối hợp tay và chân, chiêu sau làm sao nối tiếp được chiêu trước, từ từ đem các chiêu thức vừa thi triển vừa tìm cách biến hóa từng chút một, tuy quá trình này chậm vô cùng nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng thích thú.