Dịch Giả: Noland
- Hiện nay cũng chỉ có chừng đó dấu hiệu mà thôi.
Triệu Kiếm Hồn lạnh lùng nói:
- Nếu thật sự muốn động thủ thì còn phải bày mưu tính kế chán. Dù sao với thế lực của Quân gia ở Thiên Hương đế quốc thì ngay cả hoàng đế cũng không dám vọng động nhưng mà những mưu toan dự định đó cũng quá yếu kém.
- Ha ha, hừ, ba cái thằng con nít ranh miệng còn hôi sữa mà dám trêu chọc Quân gia ta ư…
Quân Vô Ý cười lạnh.
- Còn Độc Cô gia nữa. Một người con gái chưa gả về nhà chồng thì cũng chỉ là cầu bình yên một thời gian mà thôi, chẳng thể nào lâu dài được.
Triệu Kiếm Hồn bổ sung thêm:
- Thật lòng mà nói, ta rất mong chờ chuyện đó xảy ra. Nếu như hai cây trụ của quân đội Thiên Hương đế quốc bị sụp đổ, đối với chúng ta mà nói thì đó là một chuyện vô cùng tốt. Đến lúc đó, ta sẽ chỉ huy đại quân tiến lên phía bắc, san bằng Thiên Hương, mở rộng bản đồ cho Vũ Đường ta. Nếu có thể một bước nhất thống thiên hạ chả phải là tốt lắm sao.
- Nếu vậy tại sao ngươi còn nói ra làm gì? Hà tất khiến cho Quân gia ta có lòng đề phòng.
Quân Vô Ý hừ một tiếng.
- Trước mặt Quân Vô Hối ta không thể giấu diếm. Cho nên mới bán cho Quân gia các ngươi một món ân tình. Vô luận thế nào thì Quân gia mới là đối thủ lớn nhất của ta, cũng là đối thủ ta tôn kính nhất, là đối thủ mà ta khát vọng vươn tới nhất.
Triệu Kiếm Hồn xoay mình nhìn bức tượng của Quân Vô Hối, chậm rãi nói:
- Ta rất hy vọng, Quân gia các ngươi lại xuất hiện một Bạch y quân soái cùng ta một trận sống mái trước ba quân. Ta không hề hy vọng một gia tộc anh hùng lại điêu tàn trong cuộc chiến đen tối tranh giành quyền lực. Rốt cuộc chuyện này xem như là một cái tượng gỗ như ta cũng làm được một chuyện tốt duy nhất.
Triệu Kiếm Hồn đứng lên, sải bước đến trước bức tượng của Quân Vô Hối ngẩng đầu nhìn thật lâu rồi đột nhiên quay người:
- Cáo từ!
- Không tiễn!
Quân Vô Ý nặng nề ôm quyền, rồi trầm giọng thốt lên:
- Một… một… không…tạ ơn!
Triệu Kiếm Hồn vẫn đứng yên không nhúc nhích quay lưng về phía Quân Vô Ý một lúc lâu sau khàn giọng nở nụ cười:
- Không cần tiễn, cũng chẳng cần cảm ơn!
Bỗng nhiên trầm giọng nói:
- Không thể trêu vào ư? Chẳng lẽ thực lực của ta chưa đủ sao?
Quân Vô Ý trầm tư một lúc, khẽ đáp:
- Đúng vậy.
- Ta hiểu.
Triệu Kiếm Hồn hít một hơi thật sâu.
- Ta đi đây. Ta sẽ lập tức quay về Vũ Đường. Quân Vô Ý, nếu sau này có gặp lại nhau trên chiến trường thì tuyệt đối đừng cố kỵ, đừng hạ thủ lưu tình. Nếu chuyện đó xảy ra thì coi như hôm nay ta đã đến nhầm chỗ rồi.
Trên khuôn mặt nghiêng nghiêng của hắn lộ ra vẻ tang thương pha lẫn chút chua xót:
- Mấy năm nay, ta đã chịu đựng nhiều lắm rồi, thật sự mệt chết đi được. Bất bại đại tướng quân hay rắm chó đại tướng quân, bất quá cũng chỉ như vậy!
Nói xong những lời này, Triệu Kiếm Hồn không hề quay đầu lại, không hề nói thêm điều gì, thân ảnh cô đơn lặng lẽ rời đi. Tấm áo choàng đen tung bay trong gió dần khuất bóng nơi phương xa…
Binh sĩ Thiên Hương quốc đứng nghiêm thành hai hàng, yên lặng nhìn theo bóng lưng vị thống soái của quân địch.