Dịch Giả
"Đó là tất nhiên, ta có thể cho các ngươi, giá trị của thứ này hơn xa so với cửu cấp đỉnh phong huyền đan." Quân Mạc Tà hừ một tiếng, giọng nói nhàn nhạt nhưng tràn ngập cám dỗ. Quân đại thiếu gia cũng không phải là đang giả bộ, chỉ cần có Hồng Quân Tháp, hắn có thể cho hai "Người" này chỗ tốt, tuyệt đối là thứ mà hai người này tha thiết ước mơ, thậm chí là nằm mộng cũng không mơ thấy.
"Có lẽ các hạ có chỗ hiểu lầm, chúng ta sở dĩ muốn tìm được viên Ngưng Đan đỉnh phong trong truyền thuyết cũng không phải là để tăng thực lực." Hạc Trùng Tiêu trong khóe mắt lộ ra một tia đau xót, nói tiếp: "Mục đích của chúng ta thực ra rất đơn giản, đó là thu hồi Ngưng Đan, cũng không muốn dùng làm chuyện gì khác."
Quân Mạc Tà rất mẫn cảm, nghe từ trong miệng hai ngươi kia nói huyền đan là "Ngưng Đan" Chẳng lẽ trong đó có ẩn tình gì? Phải biết rằng chữ "Ngưng" mang ý tứ như một loại động từ, cùng tự động sinh ra hoàn toàn là hai việc bất đồng.
"Tam ca, người cùng tiểu tử này nói nhảm làm gì? Tiểu tử, sảng khoái một chút đi, mau đem bảo bối giao ra đây, đại gia sẽ bỏ qua cho! Cũng đừng tự mình tìm phiền phức nữa!" Hùng Khai Sơn trừng lớn con mắt nhìn Quân Mạc Tà, khẩu khí tràn đầy vẻ cướp bóc, nói: "Bằng không đại gia dùng một chưởng đập chết ngươi! Dù cho có bảo bối thế nhưng không còn mạng để hưởng cũng vô dụng. Lời này được chưa, Tam ca!"
"Đập chết ta? Ngươi xác định mình tự tin có đủ thực lực làm vậy chứ?" Quân Mạc Tà khẽ đảo mí mắt, trong giọng nói tràn đầy vẻ "Ngạo nghễ" Cùng "Tự tin"!
Quân đại thiếu gia tuy rất kinh ngạc mặt hàng này lại có thể nói ra lời đầy triết lý như vậy, thế nhưng lại không rõ tên gia hỏa này vì sao lại tự tin như thế? Chỉ bằng với thủ đoạn hiện thân của mình, tin rằng không ai có thể hoài nghi thực lực "Bí hiểm" của bản thân!
"Tự nhiên là không có." Hùng Khai Sơn thành thành thật thật lắc đầu, sau lại vỗ ngực nói: "Thế nhưng ngươi khẳng định ngươi cũng không đập chết được ta!"
"Không có bản lãnh vậy ngươi còn hô? Hơn nữa, ta có nói là muốn đập chết ngươi bao giờ? Ta thật sự quá bội phục ngươi a!" Quân Mạc Tà buồn bực nhìn hắn, nói tiếp: "Lão Hùng à, ngươi đứng hàng thứ tư sao!"
"Đúng vậy! Sao ngươi biết?" Hùng Khai Sơn gãi gãi đầu kinh ngạc nói.
Sao ta biết? Tam ca của ngươi vừa nói ngươi là lão tứ mà, ngươi hỏi ta sao lại biết? Mới vừa rồi còn tưởng ngươi giả ngốc, hiện tại xem ra đúng là ngu thật! Quân Mạc Tà có phần dở khóc dở cười.
"Ngươi đúng là một tên ngốc!" Quân Mạc Tà tìm tòi nửa ngày, cũng không thể tìm ra từ để hình dung về hắn.
"Ngươi tự đoán sao? Chẳng lẽ là lão Nhị nói cho ngươi? Ngươi gặp qua lão nhị rồi à?" Hùng Khai Sơn mở to hai mắt nhìn. Đột nhiên nhảy lên cao, nói: "Nhất định là ngươi đã gặp qua, nếu không tại sao lại biết chứ, lão tử cảnh cáo ngươi! Không cho phép gọi danh tự của ta! Nếu gọi thêm một câu nữa ta sẽ giết ngươi!"
"Ách. Vậy xem ra ta nên gọi ngươi là lão Hùng nhé." Quân Mạc Tà làm ra vẻ nghe lời, nói.