Dịch Giả
Phí Mộng Thần lập tức kêu to không ổn, âm thầm oán giận bản thân mình thấy lợi tối mắt, Ưng Bác Không cái lão gia hỏa này rõ ràng lợi dụng mình để chuyển mục tiêu của mọi người nhằm để bản thân lão nhẹ nhàng rút lui! Nếu như mình cứ giữ khư khư lầy viên huyền đan này, chỉ sợ ngũ đại chí tôn sau lưng đồng thời lấy mình làm mục tiêu xuất thủ, bản thân mình lại không phải là Ưng Bác Không như vậy, cho dù bất tử cũng phải trọng thương a! Nghĩ tới đây hắn đưa ra quyết định dứt khoát, bàn tay từ từ đưa ra, lãnh đạm nói: "Ta cũng không cần!" Khỏa huyền đan lại bay về phía Ngân Thành ba đại trưởng lão.
Phí Mộng Thần cùng Ưng Bác Không đều rất khôn ngoan, ai cũng không đem huyền đan ném về phía Thạch Trường Tiếu...Bởi vì Thạch Trường Tiếu tuyệt đối sẽ không khách khí mà thu lấy, sau đó cao chạy xa bay! Mục đích của hắn cùng Ưng Bác Không không giống như nhau, hắn tới đây chính là vì huyền đan! Mà ở đường tràng cũng không có kẻ nào có thể ngăn cản được hắn! Ưng Bác Không tuy cũng có bản sự như vậy, thế nhưng cũng không đào tẩu bởi vì lão tới đây là để đánh nhau.
Một thời huyền đan bay loạn trên không trung, bay tới bay lui, ai cũng không dám cầm quá lâu... Bởi vì tại thời khắc này, huyền đan không còn là bảo vật nữa, mà chính là một quả đan dược mà tử thần nhận lệnh của Diêm Vương lấy về! Vô luận là người nào bắt được huyền đan, đều sẽ bị đám người liên thủ vây công! Thạch Trường Tiếu chỉ cần đánh tới đám người thu được đan dược, Ưng Bác Không lại cười hăng hắc tiến tới ngăn cản, thế nhưng mọi người cũng không có ý niệm động thủ trong đầu, vì chỉ cần động thủ, hai đại chí tôn sẽ liên thủ gây áp lực...
Ưng Bác Không lần này được đánh thống khoái, mồ hôi chảy đầm đìa, dùng sức hô to gọi nhỏ, Thạch Trường Tiếu ngược lại, trong lòng âm thầm buồn bực, sắc mặt cũng biến thành màu đen, trên trán tràn đầy mồ hôi, thân pháp của hắn tuy cũng bất phàm, thế nhưng không thể đáng đồng cùng Ưng Bác Không, cũng không cách nào đáng bại Ưng Bác Không chỉ trong mấy chiêu, chỉ có thể lo lắng suông, về phần mấy người còn lại bởi vì liên tục dùng hết sức chiến đấu cho nên thở hồng hộc, sắc mặt trắng bệch. Mà ngay cả Phí Mộng Thần cũng có vẻ không thể cố được nữa... Bởi vì tình huống như vậy, cho nên huyền đan tiêu sao bay lượn giữa không trung, cuối cùng lại lần nữa rơi xuống đất, cũng không người nào dám ra tay đoạt lấy...
Hoạt động năng suất cỡ này, nếu để cho một đội bóng chuyền mà thấy, không khỏi bội phục sát đất mới lạ! Tại lúc Ưng Bác Không tận lực duy trì như vậy. Quân Mạc Tà lại âm thầm giở trò, một đám người trong lúc vật lộn, rốt cuộc cũng xuất hiện thương vong, hơn nữa con số còn không ít. Thạch Trường Tiếu chỉ động tay hai lần thế nhưng tựa như liềm cắt lúa, một mảng người ngã xuống.
Quân Mạc Tà lợi dụng thời khắc Ưng Bác Không ném ra huyền đan, từ trong chỗ ẩn thân bay ra, ở giữa một đám thần huyền cùng Thiên Huyền, giống như là nhảy múa trên một sợi dây thép nối giữa hai đỉnh vách núi vạn trượng vậy.
Hắn tuy rằng đang ở trạng thái ẩn thân, thế nhưng tùy tiện dính mộ đòn của bất cứ một người nào trong đây đều có thể nguy hiểm tới tính mạng. Dù sao thực lực của hắn ở chỗ này cũng là yếu nhất!