- Được rồi, không còn chuyện gì nữa, hai con cũng trở về nghỉ ngơi đi!
Quân Vô Ý nhìn Quân Mạc Tà và Quản Thanh Hàn rồi nói:
- Không nên lo lắng, trời còn chưa có sập xuống! Cho dù có thật sự sập xuống, còn có tam thúc các con thay các con đội nó lên!
Quản Thanh Hàn kích động khóc nức nở, còn Quân Mạc Tà thì hào quang chớp động trong mắt, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì. Đột nhiên hắn cong môi lên, cong đến không thể cong hơn, lúc này hắn đã hạ quyết tâm, chậm rãi nói:
- Con đi ra ngoài một chút!
Không đợi hai người phản ứng, Quân Mạc Tà đột nhiên xoay người, bước nhanh ra ngoài, thân thể từ từ biến mất trong màn mưa rét mướt.
Đại sảnh vẫn thế, một bầu không khí im lặng. Trời, đã hoàn toàn tối đen.
Quân Vô Ý sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy.
Quản Thanh Hàn lẳng lặng đứng ở một bên, ánh mắt nhìn xa xăm vào những hạt mưa đang rơi tí tách ngoài hiên, thần sắc lạnh lùng không nhúc nhích.
- Hôm nay Quân Mạc Tà xảy ra chuyện?
Lý Du Nhiên đeo mặt nạ, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn:
- Hắn có chết ko?
- Không chết!
Một hắc y nhân thân người gầy gò đứng trước mặt Lý Du Nhiên trả lời:
- Thời điểm mấu chốt có một gã thần bí nhân xuất hiện, ra tay giết mấy tên thích khách, vì thấy thực lực của hắn quá cao nên mấy tên thích khách còn lại thấy khó mà rút lui.
- Có biết thế lực nào ám sát Quân Mạc Tà không?
Lý Du Nhiên căn bản không quan tâm Quân Mạc Tà sống hay chết, tên ăn chơi trác táng này hắn không thèm để trong lòng. Điều mà hắn quan tâm là thực lực của Quân gia, thế lực đối nghịch với gia tộc của hắn!
- Còn chưa biết!
Hắc y hán tử cúi đầu.
- Điều tra ngay!
Lý Du Nhiên lạnh lùng quát to, cả người hắc y hán tử run rẩy, vội vàng lên tiếng:
- Tuân mệnh! Thuộc hạ lập tức đi ngay!
Sau khi Lý Du Nhiên bị thương, dung nhan bị hủy, hắn không khác gì con gái đã xuất giá, suốt ngày ở lỳ trong nhà, tính tình càng ngày càng quái dị, thủ hạ dưới tay càng ngày càng sợ hãi.
Lý Du Nhiên đi vào nội thất, duỗi tay nhấn một cái trên vách tường, vách tường từ từ chuyển động, lộ ra một cánh cửa, bên trong là một thềm đá rộng lớn, từ từ trải dài xuống dưới, rõ ràng là một gian thạch thất ngầm.
Lý Du Nhiên chậm rãi đi dọc theo thềm đá, sau một lúc, tiếng mưa rơi vang lên tí tách, càng lúc càng to, chứng tỏ đã sát với mặt đất. Thân ảnh Lý Du Nhiên cũng xuất hiện bên trong tiểu viện bí mật của mình.
- Du Nhiên, có tin tức của huyền đan sao?
Bên trong tiểu viện, có hơn mười bạch y nhân, áo trắng như tuyết, có nam có nữ, người vừa nói chuyện là một vị trung niên nam nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người khôi ngô, mắt như tia chớp, sắc mặt vô cùng lạnh lùng, ngữ khí có phần hơi kiêu ngạo.Phía sau hắn có một nữ tử khoảng trên dưới ba mươi tuổi và mấy người nữa chia nhau ra ngồi xung quanh. Tên bạch y nhân lúc trước giúp Lý Du Nhiên giết người diệt khẩu cũng ngồi trong đám này.