Nước mắt của Quản Thanh Hàn không kiềm được, cứ tuôn ra tràn mi!
Sự tuyệt vọng, phẫn uất trong lòng sau những câu nói vừa rồi tất cả đều biến thành sự cảm động!
Thời điểm mà phụ thân nàng tỏ vẻ sẽ vứt bỏ nàng, Quản Thanh Hàn tuy hiểu rõ, thậm chí thông cảm cho lựa chọn của phụ thân, nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi đau xót vô hạn. Nàng đã quyết định dù cho nàng vì cả hai gia tộc mà hy sinh, nhưng nàng sẽ không cho tên khốn nạn kia chạm tới mình một chút nào! Ngày mà kiệu hoa đến Huyết Hồn Sơn Trang, cũng chính là lúc nàng bước chân trên đường xuống hoàng tuyền!
Nhưng hiện tai, Quản Thanh Hàn lại đột nhiên thay đổi chủ ý, con người khi còn sống không thể không hết sức suy nhĩ cho bản thân mình!
Nàng vốn tưởng rằng, bản thân nàng vì phụ thân, vì gia tộc mà lo lắng, chấp nhận một lần nữa bước chân lên kiệu hoa là đã vĩ đại lắm rồi, nhưng lúc này đây, khi nàng chứng kiến sự lựa chọn của Quân gia, Quân Mạc Tà, Quân Vô Ý, Quản Thanh Hàn mới phát giác những gì nàng làm được chưa là gì cả!
Nhìn Quân Mạc Tà và Quân Vô Ý, trong lòng Quản Thanh Hàn vô cùng ấm áp: "Những người này quan tâm, để ý tới mình như thế này, cho dù mình hi sinh tuổi xuân thì đã sao? Chỉ cần bọn họ bình an vui sướng suốt cuộc đời thì không chuyện gì có thể so sánh được!"
"Ta có thể không cam lòng chịu nhục, hi sinh tuổi xuân cùng họ, nhưng nếu vì thế mà Huyết Hồn trang giận chó đánh mèo, ra tay tiêu diệt Quản, Quân hai nhà, chẳng phải tội lỗi của ta là lớn nhất sao? Ta làm sao có thể làm liên lụy tới những quân tử của một anh hùng gia tộc thế này? Ta làm sao giương mắt mà nhìn, vì bản thân mình mà bọn họ hi sinh vô ích, vô số sinh mệnh sẽ bị người khác lăng nhục, chà đạp, hành hạ tới chết? Ta nhẫn tâm được tới vậy sao?"
Quản Thanh Hàn khôi phục vẻ trong sáng nhưng lạnh lùng, có vài phần lãnh diễm như mọi ngày rồi quay sang nói:
- Tam thúc, phụ thân, con có lời muốn nói!
Quân Vô Ý nhìn nàng một cách nặng nề, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút lo lắng:
- Con muốn nói gì thì cứ nói, đừng ngại, tam thúc nhất định ủng hộ con!
Quản Thanh Hàn lẳng lặng ngẩng đầu, nhìn xa xăm ra cơn mưa bên ngoài, cuối cùng hạ quyết tâm. Nàng hướng về Quân Vô Ý, chậm rãi quỳ xuống, bái tám cái.
Sau đó, nàng ngẩng đầu lên, nhìn Quân Vô Ý nói một cách bình tĩnh:
- Từ trước tới giờ, đại sự trong nhà, Thanh Hàn con chưa bao giờ xen vào, nhưng chuyện này do chính Thanh Hàn con gây nên, con là trưởng nữ của Quản gia, con chưa làm gì cho Quân, Quản hai nhà đã là có lỗi, bây giờ lại trêu chọc vào tai kiếp to lớn như thế này, đúng là nghiệp chướng quá nặng nề, con mong Tam thúc và tam đệ Mạc Tà, còn có cả phụ thân không vì chuyện này mà tiếp tục tranh chấp. Trong thời gian này, trong lòng Thanh Hàn cũng rõ ràng nhiều việc, Thanh Hàn cùng Mạc Ưu tuy có ước định vợ chồng, nhưng chỉ là hữu danh vô thực, còn mặt dày làm dâu tại Quân gia, điều này thật không ổn. Vì thế, Thanh Hàn con cả gan thỉnh tam thúc khoan thứ cho con, con muốn...…
Quản Thanh Hàn cắn chặt môi, từng chữ từng chữ một cố gắng lắm mới nói ra được: